Sunday , November 19 2017
Home / Read Books Online / Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tư: The Woman Who Befriended Ghosts (phần 2)
Đọc Tales of the Peculiar - The woman who befriended ghosts

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tư: The Woman Who Befriended Ghosts (phần 2)

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tư: The Woman Who Befriended Ghosts

Người phụ nữ thích kết bạn với hồn ma (Phần 2)

Các hồn ma khua rổn rảng đường ống, rung cửa kính và ném sách từ trên giá xuống sàn. Hildy đi từ phòng nọ sang phòng kia tự giới thiệu về mình.
– “Cô nhìn thấy chúng tôi ư?” bóng ma một chàng trai trẻ hỏi.”Và cô không thấy sợ?”
– “Hoàn toàn không,” Hildy đáp. “Tôi thích ma. Anh đã bao giờ chơi trò stick-a-whack chưa?”
– “Chưa, rất tiếc,” bóng ma cấm cẳn và quay gót.
Anh ta có vẻ thất vọng, như thể anh ta muốn dọa ai đó và cô lại nỡ tước đi của anh ta cơ hội đó. Do vậy, cô vờ như sợ hãi trước bóng ma cô gặp tiếp theo, một người phụ nữ luống tuổi trong căn bếp đang làm những con dao trôi lơ lửng.
– “Ahhh!” Hildy thét lên. “Chuyện gì xảy ra với những con dao của tôi vậy? Tôi hẳn là mất trí rồi!”
 
Người phụ nữ tỏ vẻ thích thú, vì thế bà ta bước lại và nâng cánh tay để làm cho các con dao lơ lửng bay cao hơn – để rồi vấp vào một bóng ma khác đang bò trên sàn sau lưng bà ta. Quý bà già nua té sõng soài và đám dao rợ va vào nhau loảng xoảng.
– “Mi nghĩ gì khi bò lăn lê dưới đó chứ?” bóng ma người phụ nữ quát lác bóng ma đang trườn. “Không thấy ta đang ra sức làm việc à?”
– “Bà nên nhìn xem là mình đang đi đâu chứ!” bóng ma kia hét lại.
– “Nhìn xem ta đang đi đâu ư?”
 
Hildy không nhịn được nữa nên bắt đầu cười phá lên. Hai bóng ma ngừng gây lộn và nhìn cô chằm chằm.
– “Ta nghĩ cô ta nhìn thấy chúng ta,” bóng ma đang trườn nói.
– “Phải rồi, rõ ràng thế,” bóng ma người phụ nữ tán đồng. “Và cô ta chẳng sợ chút nào.”
– “Không – tôi sợ mà!” Hildy nói, cố nén cười. “Thật đấy!”
 
Bóng ma người phụ nữ đứng dậy, phủi bụi khỏi người. “Cô rõ là đang trêu chọc tôi,” bà ta nói. “Tôi chưa từng bị sỉ nhục thế từ khi chết đến giờ.”
Hildy không biết phải làm gì. Cô đã gắng sức là chính cô và điều đó chẳng có tác dụng, cô cũng đã gắng cư xử theo cách cô nghĩ là các bóng ma muốn cô làm thế nhưng cũng chẳng có tác dụng gì nốt. Chán nản, cô đi tới hành lang, nơi các hồn ma đang xếp hàng dài để sử dụng nhà tắm và nói. “Có ai ở muốn làm bạn với tôi không? Tôi rất tử tế và tôi biết cả tá truyện đáng sợ về người sống mà các bạn có thể thích được nghe.” Nhưng đám hồn ma chỉ lết đôi bàn chân, nhìn chằm chặp xuống sàn nhà mà chẳng nói một lời. Họ thấy được nỗi thất vọng của cô và nó làm họ cảm thấy kỳ quái.
 
Sau khoảng im lặng kéo dài, cô đành lê bước bỏ đi, mặt nóng bừng lên vì xấu hổ. Cô ngồi bên hiên nhìn những bóng ma dịch hạch nhảy nhót trên sân. Dường như cô thất bại rồi. Bạn không thể ép người ta làm bạn với mình, dù là người chết cũng vậy.
 
Cảm giác bị bỏ mặc thậm chí còn tệ hơn là cảm giác cô đơn nên Hildy lên kế hoạch bán ngôi nhà. Năm người đầu tiên đến xem đã sợ mất vía trước cả khi họ bước vào cửa trước. Hildy nỗ lực làm cho ngôi nhà bớt bị ma quấy nhiễu đi một chút bằng cách bán vài món đồ đạc bị ám lại cho chủ cũ của chúng. Cô viết một lá thư cho người đàn ông ở Bồ Đào Nha hỏi xem liệu anh có muốn lấy lại cái bàn viết khóc than của anh không. Anh hồi đáp thẳng thắn là anh không muốn cái bàn viết ấy, nhưng anh hy vọng cô sẽ ổn. Và anh ký ở cuối thư như sau: “Bạn của cô, João.
 
Hildy chăm chú nhìn dòng chữ đó đến vài phút. Liệu cô có thể thực sự gọi người đàn ông này là bạn mình không? Hay là anh chỉ là đang…thân thiện.
 
Cô viết thư trả lời. Cô giữ giọng điệu trong lá thư nhẹ nhàng và vui vẻ. Cô nói dối anh là cô vẫn xoay sở mọi chuyện ổn thỏa và hỏi thăm xem anh thế nào. Cô ký ở cuối thư như sau: “Bạn của anh, Hildy.”
 
João và Hildy trao đổi thư từ nhiều hơn chút ít. Các lá thư ngắn gọn và đơn giản, chỉ là mấy câu hỏi han thông thường và bình luận về thời tiết. Hildy vẫn không chắc João có thực sự coi cô là bạn hay chỉ là anh lịch sự. Nhưng rồi trong một lá thư anh đã kết thúc thế này. “Nếu tình cờ cô thấy mình đang ở Coimbra, tôi rất vinh dự nếu được cô ghé thăm một chuyến.”
 
Cô đặt vé tàu lửa đi Bồ Đào Nha ngay, nhét một rương đầy quần áo vào buổi tối hôm đó và sáng sớm hôm sau một cỗ xe ngựa tới để đưa cô ra ga xe lửa.
– “Tạm biệt, các hồn ma!” Cô reo lên hồ hởi từ cửa trước. “Tôi sẽ quay về sau ít tuần nữa.”
 
Chẳng có ma nào buồn đáp. Cô nghe thấy âm thanh của thứ gì đó vỡ choang trong bếp. Hildy nhún vai và bước về phía cỗ xe.
 
Mất một tuần bụi bặm, nóng nực để tới được nhà João ở Coimbra. Suốt hành trình dài, cô cố trấn an bản thân khỏi nỗi chán chường hiển hiện. Hildy và João rất hòa hợp trên thư nhưng cô biết rằng ngoài đời có lẽ anh sẽ không thích cô vì chẳng có ai thích cả. Cô phải chuẩn bị tinh thần trước, nếu không nỗi đau bị chối bỏ lần nữa chắc chắn sẽ khiến cô suy sụp.
 
Cô đặt chân vào nhà anh, một dinh thư mang vẻ ngoài ma quái nằm trên một quả đồi, thứ hình như đang nhìn cô qua những con mắt cửa sổ nứt vỡ. Khi Hildy bước tới cổng, một bầy quạ đen kêu xao xác bay lên khỏi một cây sồi chết trước nhà. Cô để ý thấy một hồn ma treo lủng lẳng bởi một sợi dây thòng lọng, thòng xuống từ lan can ban công tầng ba và vẫy tay chào nó. Hồn ma vẫy lại, hoang mang.
 Đọc Tales of the Peculiar - The woman who befriended ghosts
João ra mở cửa và dẫn cô vào bên trong. Anh tốt bụng và lịch thiệp, cầm lấy chiếc áo khoác đi đường bám đầy bụi của Hildy và dọn ra hai tách trà sữa hương quế và bánh ngọt. Họ có một cuộc trò chuyện nho nhỏ, dễ chịu. João hỏi về chuyến đi của cô, về thời tiết ra sao trên đường, về cách thức phục vụ trà ở nơi cô sống. Nhưng Hildy liên tục ngắc ngứ trả lời, và cảm thấy hiển nhiên mình đang biến bản thân thành một con ngốc. Cô càng suy nghĩ về việc những gì mình thốt ra ngốc nghếch thế nào, thì cô càng khó tìm được thứ gì để nói. Cuối cùng, sau một khoảng lặng vô cùng khó chịu, João hỏi: “Có phải tôi đã làm gì xúc phạm đến cô không?” và Hildy biết cô đã phá đi cơ hội tốt nhất từng có để có một người bạn thật sự. Để giấu những giọt nước mắt cô cảm nhận sắp trào ra, cô đứng dậy khỏi bàn và lao vào căn phòng bên cạnh.
 
João không lập tức đuổi theo sau mà để cho Hildy khoảng riêng tư. Cô đứng trong góc thư phòng của anh, úp mặt vào hai bàn tay và lặng lẽ khóc, giận dữ với bản thân và quá, quá hổ thẹn. Thế rồi, vài phút sau, cô nghe thấy tiếng rớt bịch ở sau lưng và ngoảnh lại. Bóng ma của một cô gái trẻ đang đứng trên một cái bàn, xô bút và chặn giấy rơi xuống sàn.
– “Dừng lại đi,” Hildy nói, gạt nước mắt. “Cô đang làm bừa bộn căn nhà của João đấy.”
– “Cô nhìn thấy tôi,” cô gái hỏi.
– “Đúng, và tôi có thể thấy cô đã quá tuổi để chơi mấy trò ấu trĩ chọc phá người khác.”
– “Tốt thôi, thưa bà,” cô gái nói và biến mất qua bức tường.
– “Cô nói chuyện được với ma,” João nói. Và Hildy giật mình khi thấy anh đang quan sát từ ngưỡng cửa.
– “Vâng, tôi có thể nhìn thấy và nói chuyện với họ. Cô ta sẽ không làm phiền anh nữa, ít ra là không phải hôm nay.”
 
João sửng sốt. Anh ngồi xuống và kể cho Hildy nghe tất cả những việc các hồn ma đã làm khiến cuộc sống của anh trở nên khổ sở – dựng anh dậy lúc đêm khuya, dọa các vị khách ghé thăm phải cuốn gói, phá phách đồ đạc. Anh đã cố tự nói chuyện với chúng nhưng chúng chẳng bao giờ đoái hoài. Có lần anh còn gọi một vị linh mục tới để thoát khỏi chúng, nhưng chỉ khiến chúng càng tức giận, và còn phá hoại đồ đạc của anh nhiều hơn vào tối hôm sau.
– “Anh phải cương quyết với họ, nhưng cũng phải khoan dung,” Hildy giải thích. “Làm một hồn ma chẳng sung sướng gì, và như bất cứ ai, họ muốn được tôn trọng.”
– “Cô có nghĩ rằng cô có thể nói chuyện với họ giúp tôi được không?”, João nhẹ nhàng hỏi.
– “Tôi đương nhiên có thể thử,” Hildy nói. Và rồi cô nhận ra họ đã trò chuyện vài phút mà không còn chen vào những từ lúng túng và những khoảng dừng ngượng nghịu.
 
Hildy bắt đầu công việc ngay hôm ấy. Các hồn ma cố trốn khỏi cô nhưng cô biết rõ những nơi họ thích tới và dỗ dành từng người ra để nói chuyện, hết người này đến người khác. Vài buổi nói chuyện kéo dài hàng giờ, với Hildy tranh luận và nhẫn nại, trong khi João nhìn cô trong sự ngưỡng mộ thầm lặng. Mất ba ngày ba đêm, nhưng sau cùng Hildy cũng thuyết phục được phần lớn hồn ma rời khỏi căn nhà, và đề nghị số ít ở lại ít nhất cũng giữ trật tự khi João đang ngủ, và nếu họ nhất thiết phải ném đồ vật ra khỏi bàn, hãy tránh các món thừa tự của gia tộc.
 
Căn nhà của João thay đổi hẳn và anh cũng thế. Ba ngày ba đêm anh quan sát Hildy, thì ba ngày ba đêm tình cảm anh dành cho cô càng thêm sâu đậm. Hildy cũng cảm thấy mình yên mến João hơn. Giờ đây cô nhận thấy mình dễ dàng nói với anh về bất kỳ chủ đề gì và chắc chắn họ thực sự là bạn. Mặc dù vậy, cô thận trọng không tỏ ra quá vui sướng và lạm dụng sự tiếp đãi. Vào ngày thứ tư của chuyến viếng thăm, cô đóng gói đồ và nói lời tạm biệt với João. Cô quyết định sẽ về nhà, chuyển tới một ngôi nhà không-ma-ám và thử kết bạn với người sống thêm lần nữa.
– “Tôi hy vọng chúng ta sẽ gặp lại nhau,” Hildy nói. “Tôi sẽ nhớ anh đấy, João. Biết đâu một lúc nào đó anh có thể đến thăm tôi.”
– “Tôi rất muốn vậy,” João nói.
 
Một cỗ xe ngựa và người đánh xe đang đợi để đưa Hildy đến nhà ga. Cô vẫy tay chào và bước về phía cỗ xe.
– “Đợi đã!” João kêu lên. “Đừng đi!”
Hildy dừng bước, quay lại nhìn anh. “Vì sao?”
– “Bởi vì tôi đã yêu em rồi,” João nói.
 
Giây phút anh nói thế, Hildy nhận ra cô cũng yêu anh. Cô chạy ngược lên những bậc thang, và họ vòng tay ôm chầm lấy nhau. Vào lúc đó, hồn ma treo cổ từ lan can tầng ba cũng mỉm cười.
 
Hildy và João cưới nhau, Hildy chuyển đến ở tại ngôi nhà của João. Vài bóng ma còn ở lại hòa nhã với cô, dù cô không còn cần thêm người bạn ma nào nữa, khi mà hiện tại cô đã có João rồi. Chẳng bao lâu sau họ đã có với nhau một cô con gái và một cậu con trai, và cuộc sống của Hildy còn đầy đủ hơn những gì cô hằng mơ đến. Như thể còn chưa trọn vẹn, một đêm đẹp trời có một tiếng gõ ở cửa trước, và những người Hildy nhận thấy đang trôi bồng bềnh bên hiên nhà không ai khác là hồn ma chị gái và cha mẹ cô.
– “Mọi người đã về rồi!” Hildy hét lên, mừng rỡ.
– “Cả nhà đã về cách đây một thời gian dài,” chị gái cô nói, “nhưng em đã chuyển đi! Mất bao nhiêu lâu mới tìm được em đấy.”
– “Không sao cả,” mẹ Hildy nói. “Chúng ta giờ đã ở bên nhau rồi!”
 
Tiếp đó, hai đứa con của Hildy bước ra thềm cùng với João, dụi mắt vẻ ngái ngủ.
– “Ba ơi,” con gái nhỏ của Hildy hỏi João, “Tại sao má lại đang nói chuyện với không khí vậy?”
– “Không phải thế đâu,” João nói và mỉm cười nhìn vợ. “Em yêu, đây có phải là những người anh nghĩ phải không?”
 
Hildy ôm chồng bằng một tay và chị gái trong tay còn lại, thế rồi trái tim cô đầy ắp cảm xúc đến mức cô tưởng chừng nó sắp nổ tung, cô giới thiệu gia đình đã khuất của cô với gia đình đang sống.
Và kể từ đó, họ sống hạnh phúc mãi mãi.
(hết)

Mời các bạn tiếp tục đón đọc Tales of the Peculiar (Ransom Riggs) – Bản dịch của Used Book Store VN. 

About Tracy Elle

Check Also

Dịch châu chấu năm 1874

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1)

Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1) Thủa trước từng …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *