Wednesday , September 20 2017
Home / Read Books Online / Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tư: The Woman Who Befriended Ghosts (phần 1)
The Woman Who Befriended Ghost - Tales of the Peculiars

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tư: The Woman Who Befriended Ghosts (phần 1)

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tư: The Woman Who Befriended Ghosts (phần 1)

Người phụ nữ làm bạn với hồn ma

Đã từng có một người phụ nữ khác thường tên là Hildy. Cô có một giọng cười chói tai cùng làn da màu nâu sẫm, và cô có thể nhìn thấy các linh hồn. Cô tuyệt nhiên không bị chúng làm cho sợ hãi. Người chị gái song sinh của Hildy đã chết đuối từ ngày họ còn nhỏ, khi lớn lên hồn ma của chị gái vẫn là người bạn thân thiết nhất của cô. Họ làm mọi việc cùng nhau: chạy băng qua các cánh đồng anh túc bao quanh nhà, thức thật khuya kể cho nhau nghe những câu chuyện đáng sợ về người sống. Bóng ma của chị gái Hildy thậm chí còn theo cô tới trường học. Ở đó, cô ấy sẽ giải trí cho Hildy bằng cách trưng ra bộ mặt vô lễ với giáo viên mà không ai trông thấy, giúp cô trong kỳ thi bằng cách xem đáp án của các học sinh khác và nói khẽ vào tai Hildy câu trả lời. (Cô ấy đáng lẽ có thể hét to mà cũng chẳng ai trừ Hildy nghe thấy, nhưng sẽ thận trọng hơn khi thì thầm, thật vậy).
 
Vào sinh nhật thứ 18 của Hildy, chị gái cô phải đi vì có công chuyện.
– “Khi nào chị sẽ trở về?” Hildy hỏi, bấn loạn. Họ chưa từng rời xa nhau ngày nào kể từ ngày chị cô chết.
– “Không đến nhiều năm đâu,” chị cô đáp. “Chị sẽ nhớ em kinh khủng đấy!”
– “Không nhiều hơn em nhớ chị.” Hildy nói một cách rầu rĩ.
Chị gái vòng tay ôm Hildy, những giọt nước mắt vô hình của ma dâng lên trong mắt. “Hãy gắng kết bạn với vài người.” cô ấy nói rồi biến mất.
 
Hildy cố làm theo lời khuyên của chị gái nhưng cô chưa từng có một người bạn còn sống bao giờ. Cô nhận lời mời tới một buổi tiệc nhưng không thể khiến bản thân mình mở lời với bất cứ ai. Cha cô sắp xếp một buổi uống trà cho cô và con gái của một đồng nghiệp, song Hildy không thoải mái và ngượng ngập, điều duy nhất mà cô nghĩ ra để nói là: “Cô đã bao giờ chơi trò stick-a-whack chưa?”
– “Đó là trò dành cho bọn con nít,” người phụ nữ nói rồi cáo lỗi vì phải về sớm.
 
Hildy nhận ra cô thích một người đồng hành là ma hơn là người sống, do đó cô quyết định sẽ kết bạn với các linh hồn. Rắc rối là làm sao để làm được điều đó. Dẫu rằng Hildy nhìn thấy ma, không dễ gì để nói chuyện cùng với họ. Các hồn ma, như bạn thấy là thứ gì đó giống như những con mèo, không bao giờ lai vãng ngay gần khi bạn cần. và gần như không xuất hiện nếu được gọi.
 
Hildy đi xuống tầng hầm. Cô quanh quẩn chờ đợi nhiều giờ nhưng chả có ma nào thèm đến nói chuyện với cô. Họ quan sát cô từ bãi cỏ, kín đáo và ngờ vực. Cô nghĩ rằng họ chết đã quá lâu nên học được rằng không nên tin tưởng người sống. Hy vọng những người mới mất có thể dễ kết bạn hơn, Hildy bắt đầu tới những đám tang. Do những người cô biết không thường xuyên chết lắm, cô phải tới cả đám tang của người lạ. Nếu đám người than khóc có hỏi tại sao cô lại ở đây, cô sẽ nói dối là một người họ hàng xa. rồi hỏi xem người đã khuất có phải là một người tốt không? họ có thích chạy nhảy trên cánh đồng hay chơi trò không? Đám người đó luôn nghĩ rằng cô thật kỳ quặc (công bằng mà nói, thì đúng là như thế), và những vong hồn cảm nhận được sự phản đối từ người thân của họ từ chối Hildy thẳng thừng.
 
Đúng vào thời gian ấy, cha mẹ Hildy qua đời. Có lẽ ba mẹ sẽ trở thành những người bạn của mình, cô nghĩ, nhưng không họ đi thẳng để tìm người chị gái đã chết và bỏ Hildy lại một mình.
 
Cô chợt nảy ra một sáng kiến: cô sẽ bán ngôi nhà cha mẹ để lại để mua một ngôi nhà ma ám thế vào, nơi sẽ có sẵn nhưng linh hồn trong đó. Vậy nên, cô tìm mua căn nhà mới. Đại lý môi giới bất động sản nghĩ cô thất bại và hơi khùng (dù công bằng mà nói thì đúng vậy) bởi mỗi lần cô ta dẫn Hildy đi xem một ngôi nhà nào đó hoàn hảo, câu hỏi độc nhất của Hildy là ở đó đã từng xảy ra chuyện khủng khiếp nào chưa? Chẳng hạn một vụ án mạng hay tự tử, hay tốt hơn nữa là cả giết người và tự sát cùng một lúc, và cô sẽ lờ tịt đi căn bếp rộng rãi hay phòng vẽ sáng sủa mà chỉ chăm chăm xem xét gác xép và tầng hầm.
 
Cuối cùng cô cũng tìm được một căn nhà bị ám và mua nó. Dù vậy, chỉ sau khi dọn vào ở cô mới phát hiện ra bóng ma chỉ đến đây bán thời gian, ghé qua một số buổi tối để rung dây xích và sập cửa.
– “Đừng đi,” Hildy gọi, đuổi kịp bóng ma khi anh ta đang rời đi.
– “Xin lỗi nha. Tôi còn bận ám những căn nhà khác,” anh ta trả lời và vọt lẹ. Hildy cảm thấy bị lừa dối, cô cần nhiều hơn là một hồn ma bán thời gian. Cô đã rất vất vả để tìm được một căn nhà ma ám, nhưng có vẻ căn nhà cô mua chưa bị ám đủ. Cô quyết định rằng cô cần một căn nhà bị ma ám nhiều nhất trên thế giới. Cô mua hàng đồng sách viết mà các ngôi nhà bị ám và tìm hiểu. Cô hỏi bóng ma ám bán thời gian ở nhà cô những điều anh ta biết, gào các câu hỏi sau lưng khi anh ta lướt từ phòng này sang phòng khác, rung chỗ này, giật chỗ kia. (Anh ta luôn tỏ ra sắp trễ đến nơi một vài công vụ quan trọng nào đó, cái mà Hildy cố không xen vào). Anh ta có nói gì đó về “Kwimbra”, rồi bỏ đi vội vã. Hildy khám phá ra thực sự có một thị trấn ở Bồ Đào Nha tên là Coimbra – và ngay lúc cô biết thế thật đơn giản để lần tìm xem ngôi nhà nào trong thị trấn là nhiều ma ám nhất. Cô trao đổi thư từ với chủ nhân ngôi nhà và anh mô tả bị làm phiền cả ngày lẫn đêm bởi những tiếng rú ma quái, chai lọ bay lên khỏi bàn, và cô nói với anh rằng điều đó nghe thật dễ chịu làm sao. Anh nghĩ cô thật kỳ lạ nhưng cô viết thư cũng rất nhã nhặn, khi cô hỏi mua ngôi nhà, anh từ chối lịch sự hết mức có thể. Anh giải thích vì gia đình anh đã sống ở đây nhiều đời, nên nó cần được giữ gìn. Căn nhà là một gánh nặng anh phải chịu đựng.
 
Hildy vô cùng thất vọng. Vào những thời khắc tồi tệ, cô thậm chí còn giải khuây bằng ý nghĩ giết béng ai đó để sau đó họ sẽ ám cô. Nhưng có vẻ đó không phải là cách hay để bắt đầu một tình bạn, và cô nhanh chóng từ bỏ ý định đó.
 
Sau cùng cô quyết chí rằng, nếu mình không thể mua được ngôi nhà bị ma ám nhiều nhất thế giới thì cô sẽ tự tạo ra nó. Trước tiên cô chọn địa điểm mà cô nghĩ thích hợp nhất để xây nó: đỉnh của một quả đồi nơi tập hợp những ngôi mộ trong suốt thời kỳ bùng phát bệnh dịch hạch trước đây. Tiếp đó, cô thu thập nguyên vật liệu xây dựng bị ma ám nhiều nhất mà cô tìm được : gỗ được vớt lên từ vụ chìm tàu không ai sống sót, gạch từ lò hỏa táng, đá từ trại tế bần có hàng trăm người chết trong vụ cháy, cửa sổ của một lâu đài từng có hoàng tử hóa điên đầu độc cả nhà. Hildy trang trí ngôi nhà với đồ đạc, thảm, và các vật dụng mua lại từ những ngôi nhà ma ám khác, bao gồm cả ngôi nhà của quý ông bên Bồ Đào Nha. Anh gửi cho cô một chiếc bàn viết, mà đúng tinh tinh lúc ba giờ sáng, đều phát ra tiếng khóc của một đứa trẻ. Cô còn cho những gia đình tang quyến tổ chức lễ thức canh người chết trong phòng khách của mình cả tháng trước khi dọn đến ở. Sau đó, vào nửa đêm một đêm giông bão cô dọn vào.
 
Hildy không phải thất vọng, ít nhất là không thất vọng ngay. Ma ở khắp mọi nơi. Thực tế, gần như không có phòng nào trong ngôi nhà không có. Các hồn ma chen chúc dưới tầng hầm và gác xép, đấu đá để giành chỗ dưới gầm giường hoặc trong tủ áo, và luôn có một hàng dài trước cửa phòng tắm. (Họ không dùng toa lét, tất nhiên nhưng họ thích kiểm tra tóc tai của mình trong gương, để chắc chắn là nó rũ rượi và trông đáng sợ). Họ nhảy múa trên bãi cỏ mọi lúc không phải bởi vì ma đặc biệt thích nhảy mà bởi những người chôn bên dưới căn nhà chết do sự hoành hành của dịch hạch (**).
(**): Dancing Plague

About Tracy Elle

Check Also

Dịch châu chấu năm 1874

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1)

Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1) Thủa trước từng …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *