Wednesday , September 20 2017
Home / Read Books Online / Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ sáu: The Pigeons of Saint Paul’s (Tiếng việt – full)
Bầy chim bồ câu tại thánh đường Thánh Paul

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ sáu: The Pigeons of Saint Paul’s (Tiếng việt – full)

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ sáu: The Pigeons of Saint Paul’s (Tiếng việt – full)

Đàn Chim Bồ Câu ở nhà thờ Thánh Paul

Ngày xửa ngày xưa, rất lâu trước khi có các tòa tháp, gác chuông hay nhà cao tầng các loại ở bất cứ thành phố nào của Luân Đôn, tất cả lũ chim bồ câu đều sống cao tít trên những ngọn cây, nơi chúng cách xa khỏi xã hội ồn ã náo nhiệt của con người. Chúng không quan tâm đến những mùi của con người hay các âm thanh kỳ lạ họ tạo ra bằng miệng cũng như đống hỗn độn những đồ vật họ làm ra nói chung, nhưng chúng yêu chuộng đồ ăn ngon lành họ đánh rơi trên phố và thảy vào đống rác. Do vậy, đám bồ câu thích sống gần con người, nhưng không quá gần. Hai mươi đến bốn mươi feet phía trên họ là vừa đủ.
 
Nhưng rồi Luân Đôn bắt đầu phát triển – không chỉ về bề rộng mà còn về tầm cao và con người cho xây các tòa tháp để quan sát, những nhà thờ với tháp chuông và đa dạng các công trình khác xâm phạm vào cái mà lũ bồ câu coi là lãnh địa riêng của chúng. Vì thế đám bồ câu tổ chức một cuộc họp, và vài ngàn con trong số chúng tụ họp trên một hòn đảo vắng giữa dòng Thames để quyết định xem sẽ làm gì với con người và các tòa nhà ngày càng cao hơn của họ. Lũ chim rất dân chủ, nhiều bài phát biểu được cất lên và vấn đề được đưa ra bỏ phiếu. Một nhóm nhỏ bỏ phiếu cho việc chịu đựng con người và chia sẻ bầu không khí. Một số ít hơn nữa thì kêu gọi tất cả rời bỏ Luân Đôn, tìm một nơi nào đó vắng vẻ hơn để an cư. Nhưng đại đa số tán thành tuyên bố chiến tranh.
 
Dĩ nhiên, lũ chim bồ câu biết chúng không thể thắng nổi trong cuộc chiến với loài người – dù muốn hay không. (Ai sẽ đánh rơi đồ ăn thừa cho chúng ăn nếu như con người chết?) Song chim bồ câu là chuyên gia trong nghệ thuật phá hoại. Cùng với sự kết hợp thông minh giữa việc phân công và phá phách, chúng phát động cuộc đấu tranh kéo dài cả thế kỷ nhằm giữ con người ở dưới đất, nơi họ thuộc về. Lúc đầu, mọi chuyện khá dễ dàng vì con người xây dựng mọi công trình từ gỗ và rơm rạ. Chỉ cần vài mồi lửa vứt vào mái tranh có thể biến một tòa nhà cao gây phiền toái thành đống tro tàn. Nhưng con người vẫn tiếp tục tái xây dựng không mệt mỏi – và loài chim bồ câu không ngừng đốt bất cứ công trình kiến trúc nào cao hơn hai tầng nhanh ngang với tốc độ con người dựng nên chúng.
 
Sau cùng con người trở nên thông thái hơn. Họ bắt đầu dựng tháp và gác chuông bằng đá, thứ khiến chúng khó khăn để thiêu cháy – vậy nên thay vì thế lũ chim bồ câu cố gắng làm gián đoạn việc xây dựng. Chúng mổ vào đầu đám công nhân, xô đổ giàn giáo và ị lên bản kế hoạch kiến trúc. Việc đó làm sự tiến bộ của con người chậm đi đôi chút nhưng không ngăn chặn được. Vài năm sau, một thánh đường bằng đá vĩ đại đã vươn cao hơn mọi cái cây ở Luân Đôn. Chim bồ câu coi nó là cái gai trong mắt và là sự sỉ nhục đối với quyền sở hữu bầu trời. Nó làm chúng tức giận vô cùng.
 
Hạnh phúc sao khi mà người Viking sớm tấn công thành phố và hủy hoại tan tành phần lớn Luân Đôn. Lũ chim bồ câu yêu quý người Viking, những kẻ chẳng màng gì đến nhà cao cửa rộng và bỏ rác rưởi ngon lành khắp mọi nơi. Nhưng sau vài năm, người Viking rời đi và thợ xây tháp chuông lại bắt tay làm việc. Họ chọn một ngọn đồi cao nhìn xuống dòng sông và xây một giáo đường hoành tráng ở đó, thứ làm cho mọi vật trở nên nhỏ bé đi trước nó. Họ đặt tên là giáo đường của Thánh Paul. Thời gian trôi qua, phe chim bồ câu đã bao lần gắng đốt cháy nó nhưng con người đã bố trí một đội quân chữa cháy nhỏ để bảo vệ giáo đường, và mọi nỗ lực của lũ chim đều không thành.
 
Thất bại và tức tối, đám chim bồ câu đã phóng hỏa các khu vực liền kề, tại những chỗ ngược gió từ giáo đường vào những đêm cuồng phong, với hy vọng ngọn lửa sẽ lan rộng ra. Sáng sớm ngày mùng 2 tháng 9 năm 1666, nỗ lực của chúng thành công một cách thảm khốc. Con bồ câu tên Nesmith đốt một tiệm bánh cách Saint Paul’s nửa dặm. Khi tiệm bánh đang bốc cháy, một cơn gió dữ dội đã thổi đám lửa lan thẳng lên đồi về phía giáo đường. Nó bị thiêu rụi hoàn toàn – các gian nhà, gác chuông và tất cả – bốn ngày sau thảm họa đó, tám mươi bảy nhà thờ và hơn mười ngàn ngôi nhà khác cũng chịu chung số phận. Thành phố chỉ còn là một đống phế tích bốc khói.

Bầy chim bồ câu tại thánh đường Thánh Paul
Lũ chim bồ câu không nhìn nhận nó như một sự hủy hoại, chúng cảm thấy thật sự tồi tệ. Về mặt cảm xúc, nó hoàn toàn khác với cuộc xâm lược của người Viking. Dẫu sự tàn phá là như nhau, lần này trọn vẹn là do lỗi của bọn chúng. Chúng triệu tập một cuộc họp và tranh luận xem liệu có nên rời khỏi Luân Đôn cùng với nhau không? Mặc dù một số con bao biện, nhưng chúng không xứng đáng ở đó thêm nữa. Cuộc biểu quyết bất phân thắng bại nên chúng quyết định sẽ quay lại vào ngày tiếp theo để tiếp tục bàn bạc lại vấn đề. Đêm hôm đó, một cuộc tấn công trả thù dấy lên. Một toán người dường như hiểu được lũ chim bồ câu là nguyên nhân gây ra hỏa hoạn và quyết quét sạch chúng. Họ tẩm asen vào vụn bánh mì và cố đầu độc đám bồ câu. Họ đốn hạ những cái cây mà bồ câu ưa đậu và phá tan hoang tổ chúng. Họ xua đuổi bồ câu với chổi và gậy gộc và hạ chúng bằng súng trường. Sau chuyện đó, không còn con chim bồ câu nào định rời thành phố, chúng quá kiêu hãnh. Thay vào đó, chúng tán thành phản công lại.
 
Bồ câu mổ, ị lung tung, lan truyền dịch bệnh và làm tất cả mọi việc chúng có thể để làm cho con người khổ sở. Đáp lại, con người gia tăng hành hung lũ chim. Thực sự thì đám bồ câu không thể làm gì nhiều hơn là làm phiền con người, nhưng khi con người bắt đầu xây dựng lại các nhà thờ – biểu tượng cho sự kiêu ngạo của họ thì chim bồ câu phát động cuộc chiến sống còn. Hàng ngàn con lao xuống các công trình, mạo hiểm cuộc sống và đôi cánh để đánh đuổi những người thợ xây. Ngày qua ngày, cuộc chiến giữa người và chim càng ác liệt, bất chấp có biết bao nhiêu người và chim bồ câu bị giết, có vẻ luôn có nhiều hơn nữa tham gia. Tất cả đạt đến sự bế tắc. Điểm xây dựng bị hoãn lại, như thể sẽ chẳng bao giờ có nhà thờ nào mọc lên ở chỗ giáo đường của Thánh Paul, và rằng lũ chim bồ câu ở Luân Đôn sẽ mãi mãi bị tấn công và giết chết.
 
Một năm qua đi. Chim bồ câu vẫn tiếp tục chiến đấu, quân số của chúng đã giảm sút, và dù con người đều đặn tái thiết lại phần còn lại của Luân Đôn, hình như họ từ bỏ các kế hoạch xây dựng nhà thờ mới. Tuy nhiên, bạo lực vẫn diễn ra, bởi sự thù hận giữa con người và bồ câu đã trở nên sâu sắc.
 
Một ngày, bầy chim đang họp nhau trên hòn đảo của chúng thì có một chiếc xuồng cập bến, bước xuống là một người đàn ông trơ trọi. Lũ chim giật bắn và sắp sửa xâu xé người đó thì anh ta đã giơ hai tay và hét lên: “Tôi đến vì hòa bình!” Chúng mau chóng thấy được anh ta không giống như phần lớn các con người khác, anh ta có thể nói được ngôn ngữ tự nhiên của bồ câu bằng tiếng hót và tiếng gù. Anh ta biết vô số điều về chim chóc, anh ta bảo chúng, và cả các con chim kỳ lạ vì mẹ anh đã từng là một trong số đó. Hơn nữa, anh ta cũng thông cảm với nguyên do của chúng và muốn làm cầu nối hòa bình.
 
Lũ chim bồ câu sửng sốt. Chúng biểu quyết và quyết định sẽ không mổ lọt tròng mắt người đàn ông – ít nhất là không phải bây giờ. Chúng tra hỏi anh ta và được biết tên anh ta là Wren và anh ta là một kiến trúc sư. Đồng loại đã giao cho anh nhiệm vụ cố gắng xây dựng lại giáo đường trên ngọn đồi lần nữa.
 
– “Anh đang lãng phí thời gian của mình đấy,” Nesmith – người phóng hỏa và lãnh đạo của bầy chim nói. “Quá nhiều con chim trong số chúng tôi đã phải bỏ mạng để ngăn cản nó.”
– “Đương nhiên không có gì được xây dựng mà không có hòa bình,” Wren đáp, “và không có hòa bình nào đạt được nếu không có sự thấu hiểu lẫn nhau. Tôi đã tìm kiếm sự thấu hiểu giữa đồng loại của tôi và các bạn. Thứ nhất, chúng tôi nhận ra rằng khoảng không là lãnh địa của các bạn, và chúng tôi sẽ không xây gì hết nếu các bạn không cho phép.”
– “Và tại sao chúng tôi phải cho phép các người?”
– “Vì tòa nhà mới sẽ khác mọi tòa nhà từng có trước đây. Nó không chỉ để con người sử dụng, nó cũng là của các bạn nữa.”
Nesmith phá lên cười. “Và chúng tôi muốn gì ở một tòa nhà chứ?
– “Tại sao không, Nesmith,” một con bồ câu khác nói. “Nếu chúng ta có một tòa nhà chúng ta có thể tránh mưa và giá lạnh khi thời tiết xấu. Chúng ta có thể đậu, đẻ trứng và được sưởi ấm.”
– “Không phải với con người xung quanh để quấy rầy chúng ta!” Nesmith trả lời. “Chúng ta cần một không gian riêng.”
– “Nếu tôi có thể hứa với các bạn điều đó thì sao?” Wren nói. “Tôi sẽ xây thánh đường cao đến nỗi con người sẽ không màng dùng đến phần nóc làm gì.”

 đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ sáu

Wren đã làm còn nhiều hơn lời hứa. Anh trở lại hàng ngày để bàn thảo về kế hoạch, thậm chí thay đổi để thỏa mãn ý thích của lũ chim bồ câu. Chúng đòi hỏi các kiểu ngách và khe và gác chuông và mái vòm, tất thảy những thứ đó với con người đều không có ích lợi gì, nhưng đối với bồ câu lại tiện nghi hơn một căn phòng khách, và Wren đồng ý. Anh còn hứa với đám bồ câu là chúng sẽ có cửa vào riêng, cao hơn hẳn mặt đất và bất khả xâm phạm với những loài không có cánh. Đổi lại, bầy chim phải hứa không ngăn cản việc xây dựng, và một khi nó được xây lên, không được gây quá nhiều tiếng ồn trong suốt quá trình lễ lạt và ị bậy lên đầu những tín đồ.
 
Thế rồi một hiệp ước lịch sử đã được hình thành. Bồ câu và con người chấm dứt cuộc chiến và quay trở lại gần như không làm phiền gì đến nhau nữa. Wren xây thánh đường của anh – thánh đường của họ – một tòa tháp cao ngất và tráng lệ, và lũ chim bồ câu không còn gắng sức phá hủy nữa. Thực tế, chúng còn cảm thấy tự hào về nhà thờ Thánh Paul đến mức thề sẽ bảo vệ nó – cho đến ngày nay chúng vẫn làm vậy. Khi lửa bùng lên, chúng tụ lại và dập tắt lửa bằng đôi cánh. Chúng xua đuổi những kẻ phá hoại của công và bọn trộm. Suốt cuộc đại chiến, phi đội bồ câu làm lạc hướng những quả bom trong không trung do vậy chúng không rơi trúng tòa nhà. Phải nói là nhà thờ Thánh Paul sẽ không thể đứng vững đến hiện nay nếu không nhờ sự gìn giữ của những người chăm lo có cánh.
 
Wren là bồ câu trở thành bạn bè trọn đời. Trong phần đời còn lại của anh, kiến trúc sư được yêu mến nhất nước Anh không bao giờ đi đâu mà không có một con chim bồ câu trong tầm tay để cố vấn. Ngay cả sau khi anh mất. lũ chim vẫn đến thăm anh, hiện tại và sau này, dưới ba tấc đất. Đến ngày nay bạn sẽ tìm thấy nhà thờ họ đã dựng vẫn vươn cao lên khỏi Luân Đôn,và các con chim bồ câu kỳ lạ vẫn dõi mắt trông chừng.

 

 Mời các bạn đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ sáu (Ransom Riggs) – Bản dịch tiếng Việt của Used Book Store VN. 

About Tracy Elle

Check Also

Dịch châu chấu năm 1874

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1)

Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1) Thủa trước từng …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *