Saturday , November 18 2017
Home / Read Books Online / Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ hai: The Fork-Tongued Princess (Phần 1)
Đọc Tales of the Peculiar : Truyện thứ 2

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ hai: The Fork-Tongued Princess (Phần 1)

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ hai: The Fork-Tongued Princess (Phần 1)

Nàng Công Chúa Lưỡi Rắn

Ở một vương quốc cổ xưa xứ Frankenbourg, có một nàng công chúa mang một bí mật khác thường: trong miệng nàng có một chiếc lưỡi chẻ dài và dọc theo lưng là một lớp vảy hình thoi sáng lấp lánh. Bởi nàng đã phát triển những đặc điểm của loài bò sát suốt tuổi thiếu niên, nàng hiếm khi mở miệng vì sợ bị phát hiện. Công chúa giấu hết thảy mọi người,chỉ trừ người hầu gái, ngay cả đức vua – cha nàng cũng không hề biết.
 
Công chúa sống trong cô đơn, khi mà nàng gần như không dám chuyện trò với bất cứ ai vì lo sợ rằng họ sẽ thoáng nhìn thấy chiếc lưỡi chẻ. Nhưng phiền phức thực sự của nàng là đây: nàng sắp phải kết hôn với hoàng tử của Galatia. Họ chưa bao giờ gặp mặt nhưng sắc đẹp của nàng vang xa đến mức dù sao thì hoàng tử cũng đã đồng ý, và họ chuẩn bị găp gỡ lần đầu vào ngày cưới đang kề cận. Cuộc hôn nhân của cả hai sẽ gắn kết bền chặt mối quan hệ giữa Frankenbourg và Galatia, bảo đảm sự thịnh vượng cho cả hai đất nước, và tạo ra bản hiệp ước phòng thủ chống lại kẻ thù chung, chức vương hiếu chiến của Frisia. Công chúa biết cuộc hôn nhân xét về mặt chính trị là cần thiết nhưng nàng sợ hoàng tử sẽ bỏ nàng ngay khi chàng khám phá ra bí mật.
 
– “Đừng lo lắng,” người hầu gái khuyên.”Chàng sẽ ngắm nhìn gương mặt xinh đẹp của người, hiểu được trái tim thánh thiện của người và tha thứ cho toàn bộ phần còn lại.”
– “Thế nếu không thì sao?” Công chúa đáp lời. “Hy vọng tốt nhất về hòa bình của chúng ta sẽ bị hủy hoại và ta sẽ sống phần đời còn lại của mình như một ả gái già.”
 
Vương quốc đã chuẩn bị cho đám cưới hoàng gia. Cung điện được trang hoàng dây lụa vàng, đầu bếp từ khắp mọi nơi đến để chuẩn bị những bữa tiệc xa hoa, Cuối cùng, hoàng tử cũng tới cùng đoàn tùy tùng của chàng. Chàng bước ra khỏi cỗ xe ngựa kéo và chào nhà vua nồng hậu.
-“Và cô dâu sắp cưới của ta đâu rồi? chàng hỏi.
Chàng được dẫn vào một sảnh đón tiếp nơi công chúa đang đứng chờ.
 
– “Công chúa!” hoàng tử kêu lên. “Nàng thậm chí còn đáng yêu hơn cả danh tiếng của nàng mà ta biết.”
Công chúa mỉm cười và gật đầu nhưng nàng không hề mở miệng để trò chuyện.
– “Chuyện gì vậy?” hoàng tử nói. “Có phải ta khiến nàng câm nín bởi vẻ đẹp của mình không?”
Công chúa đỏ mặt và lắc đầu.
– “À,” hoàng tử tiếp, “hay là vì nàng thấy ta không đẹp trai, phải vậy không?”
Sợ hãi, công chúa lại lắc đầu – đó không phải hành động nàng định làm một chút nào! Nhưng nàng cũng thấy là nàng chỉ đang làm cho mọi chuyện càng tồi tệ thêm.
– “Nói gì đi chứ, con gái. Giờ không phải lúc câm như hến đâu!” đức vua rít lên.
– “Thứ lỗi cho thần, thưa bệ hạ,” người hầu gái nói. “Nhưng có lẽ công chúa sẽ thấy thoải mái hơn khi được nói chuyện riêng với hoàng tử trong lần gặp mặt đầu tiên.”
Công chúa gật đầu đầy biết ơn.
– “Điều đó không hợp lẽ lắm,” nhà vua gầm gừ, “nhưng ta có thể châm chước….”
 
Thị vệ của ông dẫn công chúa và hoàng tử tới một căn phòng nơi họ được ở một mình với nhau.
– “Được rồi?” hoàng tử nói ngay lúc những người thị vệ đi khỏi. “Nàng nghĩ thế nào về ta?”
Lấy tay che miệng, công chúa nói, “Em nghĩ rằng chàng rất đẹp trai.”
– “Tại sao nàng lại phải che miệng khi nói chuyện?” hoàng tử hỏi.
– “Đó là thói quen của em,” công chúa trả lời. “Em xin lỗi vì chàng thấy nó thật kỳ lạ.”
– “Nàng đúng là kì quặc. Nhưng ta có thể tập làm quen với nó, bởi vẻ đẹp trời cho của nàng.”
 
Trái tim của công chúa nảy lên nhưng ngay lập tức lại rớt bịch xuống đất. Sẽ chỉ là vấn đề thời gian trước khi hoàng tử biết được bí mật. Mặc dù đáng lẽ nàng nên đợi đến khi họ kết hôn để tiết lộ nó nhưng nàng biết lừa dối chàng là không đúng đắn.
– “Em có vài điều phải thú nhận,” nàng bảo, vẫn nói khi tay che miệng. “Và em e rằng khi chàng biết chàng sẽ không còn muốn cưới em nữa.”
– “Vô lý,” hoàng tử nói. “Chuyện gì vậy? Ồ, không – hay chúng ta là anh em họ, phải không?”
– “Không phải vậy.” Công chúa lại nói.
– “Tốt,” hoàng tử nói một cách tự tin. “Vậy chẳng có lý do gì ngăn ta muốn cưới nàng.”
– “Em hy vọng chàng là người giữ lời hứa,” công chúa nói, nàng bỏ tay ra cho chàng thấy cái lưỡi chẻ của mình.
– “Trời đất ơi,” hoàng tử la lên, lùi lạ.
– “Đó chưa phải tất cả,” công chúa nói, và thò một cánh tay ra khỏi bộ váy áo, nàng chìa cho hoàng tử thấy những chiếc vảy phủ trên lưng mình.
 
Hoàng tử sửng sốt rồi sau đó là tức giận. “Ta không thể nào cưới một con quái vật như ngươi!” chàng thét lên. “Ta không tin ngươi và cha ngươi đã cố để lừa phỉnh ta.”
– “Ông ấy không hề!” nàng nói. “Cha em không hề biết gì về chuyện này hết.”
– “Được, ông ta sẽ biết!” hoàng tử bực bội. “Đó là một sự lăng nhục!”
 
Hoàng tử đùng đùng ra khỏi phòng để đến kể với nhà vua, còn công chúa thì chạy theo sau, van nài chàng ta đừng làm thế.
Vừa lúc đó có năm sát thủ Frisia, họ giả dạng thành đầu bếp, rút dao găm từ trong bánh trái và chạy từ bếp tới phòng của đức vua. Hoàng tử vừa định tiết lộ bí mật của công chúa thì họ phá cửa. Trong lúc đám sát thủ giết thị vệ, thì nhà vưa khiếp nhược chui vào tủ quần áo và ẩn mình dưới một chồng y phục.
 
Đám sát thủ quay sang hoàng tử và công chúa.
– “Đừng giết tôi”, hoàng tử kêu lên. “Tôi chỉ là một thằng nhóc sai vặt tới từ vùng đất khác,”
– “Sự cố gắng khôn ngoan đấy, ” tên sát thủ cầm đầu nói. “Ngươi là hoàng tử của Galatia, ngươi tới đây để cưới công chúa và tạo một đồng minh để chống lại bọn ta. Chờ chết đi!”
 
Hoàng tử chạy tới một cái cửa sổ và cố hết sức để mở nó, bỏ mặc công chúa đứng đối mặt với nhóm sát thủ bên cạnh. Khi họ tiến về phía nàng với lưỡi dao vung lên đẫm máu, nàng cảm thấy một sức ép khác thường dâng lên đằng sau lưỡi.
 
Một tên rồi một tên khác xông vào công chúa. Hắn và tên tiếp theo đều bị công chúa phun một dòng nọc độc vào mặt, và tất cả bọn họ ngoại trừ một người đều ngã xuống đất quằn quại và chết. Tên sát thủ thứ năm phóng ra khỏi phòng, khiếp sự và bỏ trốn.
 
Công chúa cũng kinh ngạc như bất cứ ai. Có những điều nàng chưa từng biết là mình làm được, có lẽ do nàng chưa bao giờ bị đe dọa tính mạng trước kia. Hoàng tử lúc này đã chui được một nửa người qua cửa sổ, lại trèo vào phòng và xem xét xác chết của đám sát thủ và công chúa với vẻ choáng váng.
– “Giờ thì chàng sẽ lấy em chứ?” công chúa hỏi.
– “Đương nhiên là không rồi,” chàng trả lời, “nhưng xem như hành động tỏ lòng biết ơn cứu mạng, ta sẽ không nói cho cha nàng biết lý do.”
 
Chàng ta chụp lấy một con dao găm văng ra đó và chạy từ tên sát thủ này sang tên sát thủ khác, đâm vào cái xác đã chết của bọn chúng.
– “Chàng làm gì vậy?” công chúa ngơ ngác.
Đức vua nhô ra từ tủ quần áo. “Chúng chết rồi hả?” ông nói, giọng run run.
– “Vâng, thưa Hoàng Thượng,” hoàng tử đáp, giơ lên con dao găm. “Ta đã giết hết bọn chúng!”
 
Công chúa sững sờ bởi lời nói dối nhưng giữ cái lưỡi của nàng.
“Tuyệt vời!” đức vua la lên. “Con đúng là anh hùng của Frankenbourg, chàng trai – và còn vào đúng ngày cưới của hai đứa, không còn gì xuất sắc hơn!”
– “À, về việc đó,” hoàng tử nói. “Đáng tiếc là sẽ không có đám cưới nào cả.”
– “Hả!” Đức vua hét to. “Tại sao lại không?”
– “Ta vừa nhận được tin rằng công chúa và ta là anh em họ,” hoàng tử nói. “Thật là hổ thẹn!”
Và không cả một cái liếc nhìn lại phía sau, hoàng tử phóng ra khỏi phòng, nhập bọn với đám tùy tùng và khởi hành cỗ xe ngựa.
– “Điều này thật phi lý!” đức vua phát cáu. “Sự thật chàng trai đó là họ hàng với con gái ta không khác gì ta là chú của cái ghế này. Ta sẽ không cho phép gia đình mình bị đối xử như vậy.”

Mời các bạn tiếp tục đọc Tales of the Peculiar (Ransom Riggs) – Bản dịch của Used Book Store VN. 

About Tracy Elle

Check Also

Dịch châu chấu năm 1874

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1)

Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1) Thủa trước từng …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *