Wednesday , November 22 2017
Home / Read Books Online / Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ hai: The Fork-Tongued Princess (Phần 2)
castle

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ hai: The Fork-Tongued Princess (Phần 2)

Đọc Tales of the Peculiar – Ransom Riggs: Truyện thứ hai: The Fork-Tongued Princess (Phần 2)

Nàng công chúa lưỡi rắn

Đọc Tales of the Peculiar - Ransom Riggs

Đức vua phẫn nộ đến mức ông dọa sẽ phát động chiến tranh với Galatia. Công chúa biết rằng nàng không thể cho phép điều đó xảy ra vì thế một buổi tối nàng xin gặp riêng cha và tiết lộ bí mật nàng giấu kín đã quá lâu. Ông hủy bỏ kế hoạch chiến tranh nhưng ông nổi giận với con gái mình và quá xấu hổ, nhốt nàng ở trong xà lim tăm tối nhất trong nhà lao.
 
“Ngươi không chỉ là một kẻ dối trá mà còn là một con quái vật,” ông nói, nhổ nước miếng qua chấn song xà lim, “Ngươi không thể lấy ai được!”
Ông nói như thể đó mới là tội lỗi lớn hơn tất cả.
– “Nhưng cha ơi,” Công chúa nói, “Con vẫn là con gái của cha, phải không?”
-“Không còn nữa,” nhà vua trả lời, quay lưng lại phía nàng.
 
Công chúa biết nàng có thể dùng nọc độc axit của mình để phá khóa cửa xà lim và trốn thoát, nhưng thay vì thế nàng ngồi đợi, hy vọng cha sẽ bình tĩnh lại và tha thứ cho nàng. Nhiều tháng trôi qua, nàng vẫn sống leo lắt bằng cháo và run rẩy thâu đêm trên nền đá, nhưng cha nàng không tới. Người duy nhất đến thăm công chúa là hầu gái cũ.
 
Một ngày, người hầu gái đến với tin mới.
– “Cha ta tha lỗi cho ta chưa?” công chúa mừng rỡ hỏi.
– “Tôi e là không đâu,” người hầu gái trả lời. “Ngài đã nói với cả vương quốc là công chúa đã chết. Đám tang sẽ diễn ra vào ngày mai.”
 
Trái tim công chúa vỡ tan. Nàng phá cửa ngục lúc đêm khuya, trốn khỏi cung điện và cùng người hầu gái nàng rời bỏ vương quốc và cuộc sống quá khứ ở phía sau. Họ lang bạt ẩn danh tháng này qua tháng khác, đi lang thang trên các miền đất, làm thuê làm mướn ở bất cứ nơi nào họ tìm được việc. Công chúa bôi bẩn gương mặt bằng bùn đất cho nên không ai nhận ra nàng và nàng không bao giờ mở miệng nói chuyện với ai trừ người hầu gái. Cô hầu gái bảo với mọi người rằng cô gái gương mặt lọ lem mà cô đi cùng là một người câm.
 
Rồi một ngày nọ họ nghe được câu chuyện về một hoàng tử ở vương quốc xa xôi Thrace, người mà thân thể đôi khi biến thành một hình dạng kỳ quái đến mức nó khiến cả nước xôn xao.
– “Liệu có thể là sự thật không? công chúa hỏi. “Có khi nào chàng cũng giống ta không?”
– “Tôi cho rằng nó cũng đáng công tìm hiểu,” người hầu gái đáp.
 
Do vậy, họ vạch ra một cuộc hành trình dài. Sẽ mất hai tuần để băng qua Pitiless Waste trên lưng ngựa, rồi hai tuần nữa vượt Great Cataract bằng thuyền. Khi sau cùng họ cũng đến được vương quốc Thrace, họ bị cháy nắng, sạm gió và gần như kiệt sức.
 
“Ta không thể đến gặp hoàng tử trong bộ dạng như thế này được!” công chúa thốt ra. Nên họ dùng chút tiền còm cuối cùng kiếm được và đến một nhà tắm, nơi họ tắm rửa, xức hương thơm và thoa dầu. Khi họ xuất hiện, công chúa trông tuyệt đẹp đến nỗi mọi người, cả đàn ông và phụ nữ đều ngoảnh nhìn nàng.
 
– “Ta sẽ cho cha thấy ta có thể lấy chồng!” công chúa nói. “Chúng ta hãy đi gặp hoàng tử kỳ lạ nào.”
 
Họ đến cung điện và xin gặp hoàng tử nhưng câu trả lời họ nhận được thật đáng thất vọng.
– “Tôi rất tiếc,” người lính gác nói, “nhưng hoàng tử đã từ trần.”
– “Chuyện gì đã xảy ra” – người hầu gái hỏi.
– “Ngài mắc một căn bệnh bí ẩn và qua đời lúc nửa đêm,” người lính gác trả lời. “Mọi chuyện quá đột ngột.”
– “Đó chính xác là những gì đức vua từng nói đã xảy ra với người,” cô hầu gái thì thầm với công chúa.
 
Đêm hôm đó, họ lẻn vào nhà lao của hoàng cung. Trong xà lim tối tăm và ẩm thấp nhất, họ tìm thấy một con sên  trần khổng lồ có cái đầu của một chàng trai trẻ tuấn tú.
– “Ngài là hoàng tử phải không?” Người hầu gái hỏi.
– “Đúng thế,” con vật gớm guốc đó trả lời. “Mỗi khi ta cảm thấy suy sụp, thân mình ta lại hóa thành một khối nhớp nháp, run rẩy. Kết cục là mẹ ta đã phát hiện ra và giam ta xuống đây. Hiện tại như các người thấy, ta sắp trở thành một con ốc sên từ đầu đến chân.” Công chúa rướn người tới chỗ song sắt xà lim, trông thấy một vệt bẩn sẫm màu rớt ra trên sàn phía sau thân mình hoàng tử. “Ta chắc rằng ngày nào đó, bà sẽ bình tâm lại và thả ta ra.”
 
Công chúa và người hầu gái trao đổi một ánh nhìn gượng gạo.
– “Được, tôi có một tin tốt và một tin xấu,” người hầu gái nói. “Tin xấu lạ mẹ ngài đã nói với toàn dân là ngài chết rồi.”
Hoàng tử bắt đầu than vãn, rên rỉ, ngay lập tức một cặp râu mọc lên từ trán chàng ta. Giờ thì cả cái đầu chàng cũng là đầu sên.
– “Đợi đã!” người hầu gái tiếp. “Vẫn còn một tin tốt!”
– “Đúng rồi, ta quên mất,” hoàng tử khịt mũi, và cặp râu dừng phát triển. “Tin gì vậy?”
– “Đây là công chúa của Frankenbourg,” người hầu gái giới thiệu,
 
Công chúa bước lại phía vùng ánh sáng và lần đầu tiên hoàng tử nhìn thấy vẻ đẹp tuyệt trần của nàng.
– “Nàng là công chúa sạo?” hoàng tử lắp bắp, đôi mắt trợn tròn.
– “Chính thế,” người tớ gái tiếp lời. “Và nàng ấy ở đây để cứu ngài.”
Hoàng tử sửng sốt. “Ta không tin điều ấy!” chàng nói. “Làm thế nào?”
 
Đôi ăng ten của chàng ta đã rút lại vào trong đầu và khúc thân trên hình ống của chàng cũng bắt đầu đã có thể nhận thấy rõ cánh tay và thân mình. Chỉ như thế, hoàng tử đang trở lại thành một con người.
– “Như thế này!” công chúa nói rồi khạc một dòng nọc độc axit vào chiếc khóa cửa xà lim. Nó phát ra tiếng xì xì và bốc khói khi cái khóa tan chảy ra.
 
Hoàng tử lùi lại cảnh giác. “Ngươi là ai?” chàng nói.
– “Ta là một người đặc biệt, cũng giống chàng!” công chúa đáp. “Khi biết bí mật của ta, cha ta cũng chối bỏ và nhốt ta lại. Ta biết rõ chàng chàng cảm thấy như thế nào!”
Khi nàng nói, cái lưỡi chẻ của nàng thè ra khỏi miệng.
– “Còn lưỡi của ngươi…” hoàng tử nói. “Nó là một phần của… những gì dị thường ở ngươi phải không?
– “Và đây nữa,” công chúa thò một cánh tay ra khỏi bộ váy áo, cho hoàng tử xem lớp vảy phủ trên lưng nàng.
– “Ta hiểu,” hoàng từ nói, giọng chàng trở lại sầu thảm. “Ta đáng lẽ nên biết điều này quá tốt để là thật.”
 
Một giọt nước mắt lăn xuống má chàng, hai cánh tay biến mất, dính liền với thân mình trong một khối chưa định hình của thịt ốc sên.
– “Tại sao chàng lại buồn?” công chúa hỏi. “Chúng ta là một cặp hoàn hảo! Ở bên nhau chúng ta sẽ cho cha mẹ thấy chúng ta có thể kết hôn và không phải là đồ bỏ. Chúng ta sẽ liên hợp hai vương quốc, và có lẽ một ngày nào đó, giành được vị trí hợp pháp trên ngai vàng!”
– “Ngươi chắc điên rồi!” hoàng tử hét lên. “Làm sao ta có thể yêu ngươi cơ chứ? Ngươi là một con quái vật ghê tởm!”
Công chúa không thốt nên lời. Nàng dường như không tin điều mà chàng ta đang nói.
– “Ôi, thật quá ô nhục!” hoàng tử sên rên la và rồi hai chiếc râu lại mọc ra khỏi trán, gương mặt biến mất, chàng ta hóa thành một con sên hoàn toàn từ đầu đến chân run rẩy và rền rĩ khi phải vật lộn để khóc lóc mà không có miệng.
 
Công chúa và người hầu gái quay đi, bao tử quặn đau, bỏ mặc hoàng tử vô ơn thối rữa trong nhà lao của mình.
– “Ta nghĩ ta đã xong việc với các hoàng tử mãi mãi rồi,” công chúa nói “dù là đặc biệt hay không cũng vậy.”
 
Một lần nữa họ lại băng qua Great Cataract và Pitiless Waste và trở về Frankenbourge để nhận ra rằng nó đang ở trong cuộc chiến với cả Galatia và Frisia vì cả hai đã hợp sức lại. Đức vua đã bị truất ngôi và tống giam, người Frisia đã sắp xếp một công tước để cai quản Frankenbourge. Công tước này là một người độc thân, nên ngay lúc luật lệ được ban hành và đất nước thái bình, ông ta bắt đầu tìm kiếm một vị hôn thê. Các thám tử của công tước tìm thấy công chúa đang làm việc tại một lữ quán.
 
– “Đây rồi!” anh ta gào lên, kéo nàng ra khỏi chiếc bàn nàng đang lau chùi. “Công tước xứ ta đang tìm một vị hôn thê.”
– “Chúc ông ta may mắn,” nàng trả lời. “Tôi không hứng thú.”
– “Ý kiến của cô chẳng là gì,” vị thám tử đáp. “Đi với ta ngay nào.”
– “Nhưng tôi có phải quý tộc đâu!” nàng nói dối.
– “Cả điều đó cũng không thành vấn đề. Công tước chỉ muốn tìm một người con gái đẹp nhất vương quốc, và cô gái đó có thể chính là cô.”
Công chúa bắt đầu nhận thấy sắc đẹp của nàng đúng là một lời nguyền rủa.
 
Nàng được mang cho bộ xiêm y đẹp đẽ để mặc và đưa đến trình diện công tước. Khi nhìn thấy mặt ông ta, một cảm giác ớn lạnh chạy khắp người nàng. Công tước Frisia này là một trong số các sát thủ từng tới để hành thích nàng, ông ta là người duy nhất đã chạy thoát.
– “Ta có vô tình biết nàng ở đâu đó không?” công tước nói, “nàng trông quen lắm.”
 
Công chúa đã quá mệt mỏi vì phải che giấu và dối trá, vì thế nàng nói ra sự thật. “Ông đã từng cố giết ta và cha ta. Ta là công chúa trước kia của Frankenbourg.”
– “Ta nghĩ nàng đã chết rồi!” công tước nói.
– “Không,” nàng trả lời, “đó là lời nói dối cha ta bịa đặt ra.”
– “Vậy thì ta chẳng phải người duy nhất cố giết nàng.” Công tước nói và mỉm cười.
– “Ta cho rằng không.”
– “Ta thích sự trung thực,” Công tước nói tiếp, “cũng như nghị lực của nàng. Nàng được tạo nên với khả năng mạnh mẽ và người Frisia ngưỡng mộ điều đó. Ta không thể cưới nàng làm vợ vì nàng có thể ám sát ta trong lúc ngủ, nhưng nếu nàng chấp nhận, ta sẽ mời nàng làm cố vấn của ta. Năng lực kỳ lạ nàng thực tế rất quý.”
 
Công chúa vui lòng chấp thuận. Nàng lại dọn về hoàng cung cùng với người hầu gái, giữ chức vị quan trọng trong chính quyền của công tước, và không bao giờ còn phải che miệng khi nói chuyện. Nàng cũng không phải giấu giếm mình là ai nữa.
 
Sau đó ít lâu, nàng dành cho cha một cuộc viếng thăm nơi ngục tối. Ông đang mặc bộ quần áo bẩn thỉu làm từ vải bố và trông không còn giống một vị quân vương chút nào.
– “Cút ra khỏi đây,” ông gầm gừ với nàng. “Mi là kẻ phản bội và ta chẳng có gì để nói với mi hết.”
– “Được thôi, nhưng con có vài lời muốn nói với cha,” công chúa đáp. “Mặc dầu chưa hết giận cha, nhưng con muốn cha biết là cha đã được tha thứ. Bây giờ con đã hiểu những gì cha làm với con không phải là hành động của một người độc ác, mà là điều thường tình.”
– “Hay, cảm ơn vì những lời tuyệt vời,” nhà vua nói. “Giờ thì xéo đi.”
– “Như ý cha,” công chúa nói. Nàng bắt đầu rời đi, rồi dừng lại ở ngưỡng cửa. “Nhân tiện, họ dự định sẽ treo cổ cha vào sáng mai.”
 
Trước tin đó, đức vua co rúm lại thành một quả bóng và bắt đầu sụt sùi khóc lóc. Cảnh tượng đó quá thê thảm đến mức công chúa động lòng hối tiếc. Bất chấp những điều cha nàng từng làm, nàng cảm thấy nỗi cay đắng đối với cha đang tan chảy. Nàng dùng nọc độc phá ổ khóa xà lim, lén đưa cha ra khỏi nhà giam, hóa trang thành một người hành khất và gửi gắm cho ông chỉ dẫn giống hệt lần nàng đã trốn khỏi vương quốc. Ông không hề cảm ơn, hay thậm chí ngoảnh lại nhìn nàng. Và rồi khi ông ta đi khỏi, công chúa thấy mình được bao bọc trong một niềm hạnh phúc bất ngờ – bởi hành động nhân từ của nàng đã mang lại tự do cho cả hai.
(hết)

Mời các bạn tiếp tục đọc Tales of the Peculiar -Ransom Riggs – Bản dịch của Used Book Store VN.

About Tracy Elle

Check Also

Đọc Tales of the Peculiar: The Locust - Ransom Riggs

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 2)

Đọc Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 2) Erick đi …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *