Sunday , November 19 2017
Home / Read Books Online / Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ mười: The Tale of Cuthbert
Tales of the Peculiar: The Tale of Cuthbert - Chuyện người khổng lồ Cuthbert

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ mười: The Tale of Cuthbert

Đọc Tales of the Peculiar: The Tale of Cuthbert – Chuyện người khổng lồ Cuthbert

Ngày xửa ngày xưa, ở một thời điểm lạ thường trong một khu rừng rậm lâu đời có rất nhiều loài động vật trú ngụ. Có đủ thỏ, hươu, cáo như mọi khu rừng khác song cũng có các loài sinh vật hiếm gặp hơn như gấu xù chân cà kheo, linh miêu hai đầu hay những con bán lừa cao cổ biết nói. Các loài vật đặc biệt này là mục tiêu yêu thích của cánh thợ săn, những kẻ thích bắn hạ chúng rồi treo lên tường để khoe khoang với bạn bè đồng nghiệp, nhất là bán chúng cho các chủ sở thú. Họ sẽ nhốt chúng vào trong chuồng và người ta sẽ phải trả tiền để được vào xem. Nào, giờ có lẽ bạn đang nghĩ rằng bị nhốt trong một cái chuồng còn tốt hơn nhiều so với việc bị bắn chết và treo trên tường, nhưng các sinh vật kỳ lạ vốn chỉ hạnh phúc khi được tự do chạy nhảy, nên sau một thời gian những tù nhân bị  giam trong chuồng với tinh thần suy sụp bắt đầu ghen tỵ với lũ bạn kém may mắn bị ghim ở trên tường.
 
Đó là thời kỳ mà những người khổng lồ vẫn còn du cư trên trái đất, như họ đã từng trong thủa xa xưa của Aldinn dù rằng họ đã giảm bớt hẳn về số lượng. Và khi câu chuyện này xảy ra thì một trong số những người khổng lồ đang sinh sống gần khu rừng nọ. Ông ta rất nhân hậu, nói năng dịu dàng và chỉ ăn cây cỏ. Tên ông là Cuthbert. Một ngày kia, Cuthbert đi vào rừng để hái quả mọng thì trông thấy một gã thợ săn đang săn đuổi một con bán lừa cao cổ. Vốn bản chất nhân ái, Cuthbert túm gáy chiếc cổ dài của con vật nhỏ, đứng thẳng hết mức trên thân hình cao lớn của mình, kiễng chân lên, việc mà ông rất hiếm khi làm vì nó khiến các khớp xương già cả của ông kêu răng rắc. Cuthbert có thể với rất cao và đặt chú bán lừa cao cổ lên đỉnh một ngọn núi, thoát khỏi nguy hiểm. Tiếp đó, để chắc chắn ông nghiền nát gã thợ săn thành thạch giữa những ngón chân.
 
Tin tức về lòng tốt của Cuthbert lan đi khắp cả khu rừng. Không lâu sau, hàng ngày đều có những sinh vật đặc biệt đến tìm ông, nhờ ông nhấc chúng lên đỉnh núi để tránh xa nguy hiểm. Còn Cuthbert thì nói “Ta sẽ bảo vệ các bạn, những người anh chị em nhỏ bé. Đổi lại tất cả những gì ta yêu cầu là các bạn hãy coi ta là bạn và trò chuyện cùng ta. Trên thế giới không còn nhiều người khổng lồ nữa nên đôi khi ta cảm thấy cô đơn lắm.”
 
Và chúng đáp: “Được thôi, Cuthbert. Bọn em sẽ làm thế.”
 
Từ đó mỗi ngày Cuthbert đều cứu nhiều hơn khỏi tay thợ săn các loài động vâtj kỳ lạ, túm gáy chúng nhấc lên trên núi cho đến khi toàn thể cộng đồng đặc biệt đã ở trên cao. Những con thú rất hân hoan bởi cuối cùng chúng có thể sống yên bình, và Cuthbert cũng rất hạnh phúc vì nếu như ông kiễng chân và tựa cằm lên đỉnh núi ông sẽ được nói chuyện với những người bạn mới mà ông yêu quý.
 
Thế rồi một buổi sáng, một phù thủy tới gặp Cuthbert. Người khổng lồ đang tắm trong một cái hồ nhỏ, khuất bóng sau ngọn núi khi bà ta nói với ông: “Ta vô cùng xin lỗi nhưng ta buộc phải biến ông thành đá.”
– “Tại sao bà phải làm vậy?” Người khổng lồ hỏi. “Tôi là người tốt. Một người khổng lồ luôn giúp đỡ người khác.”
Và bà ta nói, “Gia đình người thợ săn mà ông đã dẫm nát đã thuê tôi.”
– “À,” ông đáp. “Tôi đã quên mất tiêu.”
– “Tôi rất xin lỗi,” phù thủy lại nói và rồi bà ta vẫy một nhánh bạch dương về phía ông và Cuthbert tội nghiệp hóa thành đá.
 
Toàn bộ thân thể Cuthbert đột nhiên trở nên rất nặng, nặng đến mức ông bắt đầu chìm xuống hồ. Ông cứ chìm, chìm dần, chìm mãi cho đến khi nước đã ngập lên đến cổ. Đám bạn muôn thú của ông chứng kiến chuyện xảy ra và mặc dù cảm thấy rất đau buồn, chúng quyết định rằng chúng không thể nào làm được gì để giúp.
– “Ta biết các bạn không thể cứu ta.” Cuthbert gào lên với bạn bè. “nhưng ít nhất hãy đến và trò chuyện cùng ta. Ta bị kẹt ở đây và rất cô đơn!”
– “Nhưng nếu bọn em xuống đó đám thợ săn sẽ lại bắn bọn em.” Chúng đáp lời.
 
Cuthbert biết rằng chúng nói đúng nhưng ông vẫn không ngừng nài nỉ chúng.
– “Nói chuyện với ta đi!” Ông kêu lên. “Làm ơn đến nói chuyện với ta!”
 
Đám thú cố hát và hét vang từ chỗ mỏm núi an toàn đến chỗ Cuthbert khốn khổ nhưng chúng ở quá xa và giọng chúng quá nhỏ, vậy nên đối với Cuthbert, thậm chí với đôi tai khổng lồ của ông âm thanh ấy thoảng qua còn lặng lẽ hơn cả tiếng gió thổi lá cây xào xạc. 
– “Nói chuyện với ta đi!” Ông khẩn khoản. “Hãy tới nói chuyện với ta.”
 
Nhưng chúng không bao giờ làm vậy. Và người khổng lồ cứ gọi cho tới khi cổ họng cũng hóa đá như phần cơ thể còn lại của ông.
 
Ghi chú của người biên tập:
Theo lịch sử, câu chuyện đến đây là hết. Tuy vậy, nó thật quá buồn, vì thế thiếu đi những bài học đạo đức cần thiết cũng như quá nổi tiếng do khiến người nghe rơi lệ. Cho nên giữa những người kể chuyện đã có một thông lệ rằng người kể sẽ ngẫu hứng sáng tạo ra một phần kết mới mẻ và ít bi thảm hơn. Tôi có quyền tự do đưa vào đây phần kết của riêng mình.
– MN-
Đám thú cố hát và hét vang từ chỗ an toàn trên mỏm núi đến chỗ Cuthbert khốn khổ nhưng chúng ở quá xa và giọng chúng quá nhỏ, vậy nên đối với Cuthbert, thậm chí với đôi tai khổng lồ của ông âm thanh ấy thoảng qua còn lặng lẽ hơn cả tiếng gió thổi lá cây xào xạc.
– “Nói chuyện với ta đi!” Ông khẩn khoản. “Hãy tới nói chuyện với ta.”
 
Một thời gian sau các loài sinh vật cảm thấy rất áy náy, đặc biệt là bán lừa cao cổ.
– “Vì thượng đế,” chú ta nói. “Những gì ông ấy cần là bè bạn. Đó có phải yêu cầu quá đáng không?”
– “Tôi dám nói rằng chính thế,” gấu xù chân cà kheo nói. “Dưới kia nguy hiểm lắm – và Cuthbert thì đã hóa đá, vậy làm cách nào chúng ta quay lại được nơi an toàn của chúng ta trên mỏm núi đây?”
– “Không thể làm gì cho ông ấy được đâu,” linh miêu hai đầu nói. “Trừ phi anh biết cách hóa giải lời nguyền của phù thủy.”
– “Đương nhiên tôi không biết,” bán lừa cao cổ nói, “nhưng không sao cả. Một ngày nào đó chúng ta sẽ chết và có lẽ hôm nay là ngày tận số của Cuthbert. Nhưng chúng ta không thể để ông ấy chết một mình. Tôi sẽ không thể sống thanh thản được.”
 
Nhiều nỗi day dứt hơn các loài vật có thể chịu đựng, và chẳng mấy chốc chúng quyết định đi cùng với bán lừa cao cổ, bất chấp hiểm nguy chúng phải đối mặt dưới mặt đất.  Theo chỉ đạo của bán lừa cao cổ, chúng dùng thân làm thành một chiếc thang, bám tay vào mắt cá chân nhau và trèo từ mỏm núi xuống. Làm sao để quay lại được chốn an toàn là vấn đề sẽ được xem xét vào lúc khác. Chúng chạy tới chỗ Cuthbert và an ủi ông, và ngay cả trong khi đang dần dần hóa đá người khổng lồ vẫn khóc với nỗi biết ơn. 
 
Khi bầy thú nói chuyện với Cuthbert, giọng ông càng lúc càng nhỏ. Đôi môi và cổ họng cứng dần thành đá cho đến lúc khó mà cử động. Cuối cùng, ông tắt tiếng và chúng tự hỏi rằng liệu có phải là ông đã chết hay không? Bán lừa cao cổ đặt đầu mình lên ngực Cuthbert.
 
Lát sau chú nói: “Tôi vẫn nghe thấy tiếng tim ông ấy đập.”
 
Chim hồng tước, con vật có thể biến thành một người phụ nữ đậu trên vành tai của Cuthbert ghé tai ông hỏi:
– “Anh bạn, anh nghe thấy chúng tôi nói không?”
 
Và từ cổ họng đá chúng nghe thấy câu trả lời, không lớn hơn một cơn gió nhẹ. “Có, các bạn.”
 
Chúng hoan hô vang dội. Cuthbert vẫn sống dưới lớp da bằng đá và ông còn tồn tại. Lời nguyền của phù thủy tuy mạnh nhưng không đủ để biến ông thành đá hoàn toàn. Những con vật giờ đây là người chăm sóc cho Cuthbert tội nghiệp, như ông đã từng làm với chúng trước kia: Chúng bầu bạn với ông, kiếm thức ăn thả vào chiếc miệng đang há ra và trò chuyện với ông suốt cả ngày. (Phản ứng của ông dần thưa thớt nhưng chúng biết ông vẫn còn sống thông qua nhịp tim). Và mặc dù những loài không có cánh trong số chúng không có cách nào quay trở lại chỗ đỉnh núi an toàn, Cuthbert bảo vệ chúng bằng cách khác. Đêm đêm chúng ngủ trong miệng ông, còn nếu đám thợ săn tìm đến, chúng sẽ trèo xuống dưới cổ họng ông và tạo ra những tiếng gào rú làm con người khiếp sợ. Cuthbert trở thành ngôi nhà và nơi trú ẩn, và dẫu cho không nhúc nhắc được chút nào, ông vẫn vô vàn vui sướng. 
 
Nhiều năm trôi qua, rốt cuộc thì trái tim Cuthbert cũng ngừng đập. Ông ra đi yên bình, có bạn bè tề tựu xung quanh như một người khổng lồ hạnh phúc. Chim hồng tước ngày nào đã trưởng thành thành một ymbryne (*), quyết định rằng chúng quá đông để tiếp tục sống bên trong người khổng lồ đá nên cô ấy đã mang tất cả những loài động vật đặc biệt đến một vòng thời gian cô đã tạo ra nằm trên vách đá. Cô đặt lối vào vòng chính bên trong Cuthbert. Bằng cách này, ông sẽ không bao giờ bị lãng quên, và mỗi lần vào ra là một cơ hội để nói lời chào với người bạn cũ. Mỗi khi cô hay bất cứ con vật nào đi qua Cuthbert, họ sẽ vỗ vai ông và nói “Chào nhé, anh bạn”. Và nếu họ dừng chân lắng nghe thật kỹ, nếu như gió thổi đúng chiều, họ sẽ nghe thấy âm thanh gần như tiếng “Hello” đáp lại.
(*) ymbryne: từ chỉ người thao túng được thời gian, đôi khi ẩn dưới lốt một một chú chim.

About Tracy Elle

Check Also

Đọc truyện And I Darken

Đọc Truyện And I Darken – Kiersten White (Tổng Hợp)

Đọc Truyện And I Darken – Kiersten White (Tổng Hợp) Cuốn tiểu thuyết nổi tiếng của …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *