Wednesday , September 20 2017
Home / Read Books Online / Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 2)
Đọc Tales of the Peculiar: The Locust - Ransom Riggs

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 2)

Đọc Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 2)

Erick đi tập tễnh ra tận cánh đồng để xem xét. Sau chấn động ban đầu ông cất lời, “Mọi việc đúng như ta đã từng tiên đoán. Mất nhiều năm, nhưng cuối cùng cậu bé cũng xuất hiện đặc tính dị thường của mình.”
– “Đúng, hiển nhiên là vậy,” Edvard nói, “nhưng vì sao? Và làm thế nào để nó trở lại như cũ bây giờ?”
 
Erick tham khảo một cuốn sách sờn rách te tua mà ông mang theo – một cẩm nang dân gian về các trường hợp kỳ lạ. Nó đã được truyền lại suốt nhiều thế hệ gia đình ông, từ một bà cố mà chính bà là người đặc biệt. “À, thấy rồi,” ông nói, liếm ngón cái để lật trang sách. “Trong sách nói rằng khi một người với bản năng dị thường xác định, có một trái tim lớn và quảng đại không còn cảm thấy được yêu thương bởi chính đồng loại của anh ta nữa thì anh ta sẽ biến thành bất cứ loài sinh vật nào anh ta cảm thấy có mối liên hệ gần gũi nhất.”
 
Erick ném cho Edvard một cái nhìn lạ lùg khiến Edvard thấy thẹn.
– “Thằng bé làm bạn với một con châu chấu hả?”
– “Một con vật cưng, đúng thế,” Edvard đáp. “Tôi đã ném nó vào trong lửa.”
 
Erick chặc lưỡi và lắc đầu. “Có lẽ anh đã quá nghiêm khắc với nó rồi.”
– “Nó quá mềm yếu với thế giới này,” Edvard làu bàu, “nhưng quên đi. Vậy chúng ta phải làm cách nào để chữa cho nó?”
– “Tôi không cần đến một quyển sách để nói cho tôi biết điều ấy,” Erick nói, đóng tập sách rách nát lại. “Cậu phải yêu thương nó, Edvard ạ.”
 
Erick chúc anh may mắn và để Edvard lại riêng với sinh vật đã từng là cậu con trai anh. Anh nhìn chằm chằm cặp cánh dài mỏng tang và bộ hàm nghiến kinh khủng của nó và rùng mình. Anh sẽ yêu thương thứ này sao đây? Dù cố gắng, nhưng trong anh lấp đầy sự oán giận và nỗ lực của anh không xuất phát từ chính trái tim. Thay vì thể hiện cho con trai thấy tấm lòng của mình, anh dành cả ngày để lên lớp cậu.
– “Cha có yêu thương con không, hở con trai? Không phải cha đã nuôi con lớn và cho con một mái nhà ư? Lên tám tuổi cha đã phải nghỉ học để lao động, nhưng không phải cha đã để con vùi đầu vào sách vở và việc học hành hay sao? Nếu đó không phải tình yêu thương thì con gọi nó là gì?
 
Và cứ thế. Khi màn đêm buông xuống, Edvard không thể chịu nổi việc để Ollie vào trong nhà do vậy anh dọn cho cậu một chỗ ngủ ở nhà kho và bỏ đồ ăn thừa vào trong chiếc thùng để cậu ăn. Sự nghiêm khắc sẽ tôi luyện một người đàn ông, Edvard tin thế và nhượng bộ Ollie bây giờ sẽ càng cổ xúy thêm cho hành vi yếu đuối, thứ đã biến cậu thành một con châu chấu.
 
Sáng hôm sau con trai anh biến mất. Edvard đã tìm từng phân vuông của nhà kho cũng như từng luống đất ngoài ruộng nhưng vẫn không thấy bóng dáng cậu bé. Sau ba ngày không thấy cậu trở về, Edvard bắt đầu tự hỏi liệu có phải anh đã đối xử sai cách với Ollie. Anh bế tắc trong mớ giáo lý của anh – nhưng để làm gì? Anh đã đuổi đi đứa con trai duy nhất. Và giờ khi không còn Ollie nữa, Edvard mới nhận ra nông trại của anh chẳng có nghĩa lý gì so với cậu. Song đó là bài học quá muộn màng.
 
Edvard trở nên đau buồn và ân hận vô cùng do vậy anh vào thị trấn và thú nhận với mọi người những gì đã xảy ra.”Tôi đã biến con trai mình thành một con châu chấu,” anh nói, “Và hiện tại tôi chẳng còn gì.”
 
Lúc đầu chẳng ai tin câu chuyện của anh nên anh phải nhờ lão Erick xác nhận.
– “Chuyện là thật,” Erick trả lời những người hỏi ông. “Con trai anh ấy hóa thành một con châu chấu khổng lồ, nó tơ như một con chó.”
 
Edvard đưa ra một lời đề nghị cho dân cư trong thị trấn. “Trái tim tôi giờ hệt như một quả táo già khô héo,” anh nói. “Tôi không thể giúp được con trai tôi, nhưng nếu ai có thể yêu thương nó đủ nhiều để nó trở lại thành một cậu bé, tôi sẽ tặng cho người đó nông trại.”
 
Lời đề nghị đã khiến dân thị trấn trở nên hết sức phấn khích. Vì một giải thưởng đáng giá như vậy, họ nói, họ có thể gần như sẵn lòng yêu thương bất cứ thứ gì. Đương nhiên trước tiên là họ phải tìm được cậu bé đã biến thành châu chấu đã, vì thế họ thành lập các nhóm tìm kiếm bới tung đồng ruộng và những con đường.
 
Ollie với đôi tai siêu nhạy hiện giờ của châu chấu đã nghe thấy hết. Cậu nghe thấy cha cậu nói về cậu, cậu nghe thấy tiếng bước chân của đám người tìm kiếm cậu, và cậu không muốn dự phần vào. Cậu lẩn trốn trên đồng ruộng của trang trại hàng xóm cùng với những người bạn châu chấu mới, và mỗi lúc ai đó tới gần, đàn châu chấu lại bu lại xung quanh, tạo thành bức tường để Ollie có thời gian chạy trốn. Nhưng vài ngày sau, đàn châu chấu đã hết thức ăn và bay lên trời để di cư đến nơi khác. Ollie cố gia nhập với chúng nhưng cậu quá to và quá nặng để bay. Là những sinh vật vô cảm, không một con châu chấu nào ở lại bầu bạn với Ollie, và một lần nữa cậu lại bị bỏ mặc một mình.
 
Không có sự giúp đỡ của những người bạn để che chắn, chẳng bao lâu một nhóm cậu bé đã lần ra Ollie khi cậu đang ngủ và tóm được cậu. Chúng cũng chính là đám đã bắt nạt Ollie tại trường học. Thằng lớn nhất chằng Ollie lên vai nó khi chúng nhảy nhót, hát ca quay lại thị trấn và ăn mừng. “Chúng ta sẽ làm cho nó biến lại thành người, và rồi bọn mình sẽ lấy được cả cái nông trại của Edvard!” Bọn chúng hò reo, “Và chúng ta sẽ giàu to.”
 
Chúng nhốt Oliie trong một cái chuồng trong nhà và chờ đợi. Một tuần sau, cậu vẫn bướng bỉnh giữ nguyên hình dạng châu chấu, chúng bèn tìm cách khác.
– “Nói với nó là con yêu quý nó đi,” mẹ chúng gợi ý.
– “Tao yêu mến mày!” thằng bé nhỏ nhất gào lên qua các thanh chắn trong chuồng Ollie nhưng nó khó lòng nói được hết câu thì bắt đầu phá lên cười.
– “Ít ra mày cũng phải giữ bộ mặt nghiêm túc khi nói chuyện với nó,” thằng lớn hơn bảo và rồi nó cũng thử. “Tao yêu mến mày, châu chấu ạ.”
 
Nhưng Ollie không thèm đếm xỉa. Nó vẫn cuộn tròn trong một góc và ngủ.
– “Này, tao đang nói chuyện với mày đấy!” Thằng bé hét lên, đá cái chuồng. “TAO YÊU MẾN MÀY.”
 
Nhưng nó đã không làm được hay có thể ép bản thân phải làm, và khi Ollie bắt đầu rúc lên tiếng kêu của châu chấu suốt cả đêm, gia đình nọ phải bỏ cuộc và bán Ollie cho nhà hàng xóm. Đó là một lão thợ săn già cả đơn chiếc và có rất ít trải nghiệm cảm xúc của trái tim, nên sau vài ba nỗ lực yếu ớt thể hiện cho cậu bé thấy tình yêu, lão từ bỏ và đưa Ollie ra ngoài sống cùng bầy chó săn của lão. Ollie thích ở với bầy chó hơn con người, và mặc dù lúc đầu chúng sợ cậu, nhưng Ollie ất tử tế và hiền lành nên hai bên mau chóng thân quen, và cậu trở thành một trong số chúng. Thực tế, cậu quá hòa nhập với chúng đến mức một ngày lão thợ săn nhận ra ông ta đã mất con châu chấu khổng lồ nhưng lại có thêm một con chó to nữa.
 
Những tháng Ollie sống dưới hình dạng một chú chó là phần nào những giờ phút hạnh phúc nhất trong đời cậu. Thế rồi mùa săn bắn tới, thời điểm lũ chó được kỳ vọng làm việc, Vào ngày đầu tiên, lão thợ săn đưa đàn chó tới một đồng cỏ cao ngút. Ông ta thét lên một mệnh lệnh và tất cả lũ chó bắt đầu chạy và sủa băng qua cánh đồng. Ollie chạy theo, sủa nhặng xị. Thật là vui làm sao! Rồi thì đột nhiên cậu vấp phải một con ngỗng trên bãi cỏ. Con ngỗng nhảy vọt lên không để vỗ cánh bay đi, nhưng trước khi nó kịp bay thì một tiếng rắc vang lên, nó rơi trở lại mặt đất và chết. Ollie nhìn đăm đăm vào xác con ngỗng trong nỗi khiếp đảm. Lát sau, một con chó khác chạy tới chỗ cậu và hỏi, “Anh ban còn chờ đợi gì nữa? Không định mang nó về cho ông chủ sao?”
– “Dĩ nhiên là không rồi!” Ollie nói.
– “Tùy anh thôi,” con chó nói, “nhưng nếu ông chủ biết, ông ấy sẽ bắn anh đấy.” Rồi thì nó ngoạm con ngỗng chết giữa hàm răng rồi phóng đi.
 
Sáng ngày hôm sau, Ollie đã biến mất. Cậu bỏ trốn cùng với đàn ngỗng, từ mặt đất bay lên theo đoàn di trú hình chữ V.
 
Khi Edvard nghe tin con trai anh đã được tìm thấy và rồi lại mất tích, anh chìm trong nỗi tuyệt vọng mà những người quen anh đều lo lắng anh sẽ không bao giờ thoát khỏi. Anh không rời khỏi nhà. Anh để cho đồng ruộng hoang hóa. Nếu lão Erick không mang đồ ăn mỗi lần một tuần tới cho anh, anh có lẽ đã chết ngắc vì đói khát rồi. Thế nhưng, giống như dịch châu chấu, quãng thời gian tăm tối của Edvard sau cùng cũng qua đi. Anh bắt đầu gây dựng lại nông trại, xuất hiện ở chợ thị trấn và ngồi ở hàng ghế cũ quen thuộc trong nhà thờ mỗi chủ nhật. Một thời gian sau, anh lần nữa lại yêu và kết hôn. Anh và vợ có con, một cô con gái mà họ đặt tên là Asgard.
 
Edvard quyết tâm yêu thương Asgard bởi anh từng thất bại trong việc yêu thương Ollie, và khi con gái lớn lên anh cố hết sức để trái tim mình rộng mở. Anh cho phép con yêu những loài thú hoang và khóc vì những điều ngớ ngẩn, và không bao giờ anh la mắng cô bé khi bày tỏ lòng nhân hậu. Năm con gái lên tám, Edvard đã có một mùa vụ khó khăn. Mùa màng thất bát và họ chỉ có thực phẩm là củ cải. Rồi một ngày kia một đàn ngỗng bay ngang qua, một con trong số chúng bỏ đàn và đậu xuống gần ngôi nhà của Edvard. Nó rất lowsnm to gần gấp đôi con ngỗng bình thường, và vì nó chẳng tỏ ra sợ sệt, Edvard có thể tiến thẳng tới và chụp lấy nó.
– “Tối nay ta sẽ nấu một bữa tối ngon lành!” Edvard nói, và anh mang con ngỗng vào, nhốt trong một chiếc lồng.
 
Đã nhiều tuần lễ kể từ ngày cuối cùng họ có món thịt trên bàn ăn và vợ Edvard rất phấn khởi. Chị nhóm lửa và chuẩn bị nồi nấu trong khi Edvard mài dao. Nhưng khi Asgard bước vào bếp và trông thấy chuyện đang diễn ra, con bé trở nên buồn bã.
– “Cha không thể giết nó!” Con bé khóc. “Đó là một con ngỗng tốt và nó không làm gì chúng ta cả! Thật không công bằng!”
– “Công bằng không liên quan gì ở đây,” Edvard nói với con gái. “Trong cuộc sống, đôi khi con phải tàn nhẫn để sống sót.”
– “Nhưng chúng ta đâu nhất thiết phải làm thịt nó,” cô nói. “Chúng ta có thể lại ăn xúp củ cải tối nay – con không ngại!”
 
Và rồi con bé quỳ sụp xuống trước lồng ngỗng và bắt đầu chảy nước mắt.
 
Vào một thời điểm khác trong cuộc đời Edvard, anh đáng lẽ đã rầy la con gái và giáo huấn cô bé về mối nguy hại của sự mềm lòng – nhưng lúc bấy giờ anh nhớ đến con trai.
– “Thôi được rồi, chúng ta sẽ tha cho nó,” anh nói, quỳ xuống để an ủi con.
 
Asgard ngừng khóc. “Cảm ơn, cha! Chúng ta có thể giữ nó lại không ạ?”
– “Chỉ khi nó muốn ở lại,” Edvard nói. “Nó là một con vật hoang dã nên thật độc ác nếu nhốt nó trong lồng.”
 
Anh mở cái lồng. Con ngỗng lạch bạch bước ra còn Asgard thì vòng đôi tay ôm cổ nó.
– “Tôi yêu bạn, Ngài Ngỗng!”
– “Waak!” con ngỗng đáp.
 
Tối đó, họ ăn xúp củ cải và đi ngủ với cái bụng gào réo nhưng vui vẻ.
 
Chú ngỗng trở thành con vật cưng yêu quý của Asgard. Nó ngủ trong nhà kho, theo Asgard tới trường mỗi sáng, ngồi kêu quang quác trên mái trường khi cô bé ngồi học bên trong. Cô bé cho mọi người biết ngỗng là người bạn thân thiết nhất của cô và thế nên không ai được phép đi theo bắn nó hoặc thịt nó làm món xúp và họ chấp thuận. Asgard còn sáng tác ra các câu chuyện về những cuộc phiêu lưu của cô và chú ngỗng, chẳng hạn như lần cô cưỡi chú lên tận mặt trăng để họ có thể nhìn thấy mặt trăng tựa như một miếng pho mát, và cô bé kể cho cha mẹ những câu chuyện đó vào giờ ăn tối. Đó là lý do tại sao họ không quá kinh ngạc khi Asgard đánh thức họ vào một buổi sáng trong tình trạng phấn chấn và thông báo rằng con ngỗng đã hóa thành một chàng trai.
– “Đi ngủ tiếp đi,” Edvard nói, vẫn đang ngáp. “Đến cả gà trống giờ cũng chưa dậy đâu!”
– “Con nói thật mà!” Asgard la lên. “Tự cha đến xem đi!” Và cô bé kéo tay người cha mệt mỏi ra khỏi giường.
 
Edvard suýt ngất xỉu khi bước vào nhà kho. Đứng đó, trong một ổ rơm là cậu con trai mất tích đã lâu của anh. Ollie giờ đã lớn, cao sáu feet với những đường nét vạm vỡ cùng chiếc cằm râu. Cậu cuốn một chiếc bao bố tìm thấy trên sàn nhà kho quanh eo mình.
– “Nhìn xem, con không nói dối mà!” Asgard nói, và con bé chạy tới chỗ Ollie ôm cậu thật chặt. “Cậu đang làm gì thế, chú ngỗng ngốc nghếch?”
 
Ollie nở một nụ cười rạng rỡ. “Chào cha,” cậu nói. “Cha có nhớ còn không?”
– “Rất nhớ,” Edvard nói. Tim anh quặn đau đến mức anh òa khóc. Anh bước tới chỗ con trai và ôm lấy cậu. “Cha hy vọng con hãy tha thứ cho cha,” anh thầm thì.
– “Con đã tha thứ nhiều năm trước rồi,” Ollie đáp. “Chỉ là mất chút thời gian để con có thể tìm đường về nhà.”
– “Cha?” Asgard nói. “Chuyện gì đang diễn ra vậy ạ?”
 
Edvard buông Ollie ra, gạt nước mắt và quay sang con gái. “Đây là anh trai con,” anh nói. “Người cha đã từng kể với con.”
– “Người đã biến thành một con côn trùng ấy ạ?” cô bé hỏi, đôi mắt mở to. “Và bỏ trốn?”
– “Đúng vậy,” Ollie nói và chìa bàn tay ra để bắt tay Asgard. “Rất vui được gặp em. Anh là Ollie.”
– “Không phải,” cô bé nói. “Anh là ngỗng mà!” Và cô lờ đi bàn tay đang chìa ra của Ollie và ôm lấy cậu. “Dù thế đi nữa thì làm thế nào anh biến thành một con ngỗng vậy?”
 
Ollie vòng tay ôm lại em gái. “Đó là cả một câu chuyện dài.”
– “Tuyệt,” Asgard reo lên. “Em thích những câu chuyện.”
– “Anh con sẽ kể cho chúng ta nghe vào bữa sáng,” Edvard bảo. “Phải không, con trai?”
Ollie mỉm cười. “Con rất sẵn lòng.”
 
Edvard nắm lấy một bàn tay con trai còn Asgard nắm tay còn lại, cùng nhau họ dẫn cậu vào nhà. Sau khi vợ Edvard hồi phục khỏi cú sốc, họ ngồi bên nhau ăn bữa sáng với bánh mì nướng và củ cải trong khi Ollie kể cho họ nghe về những năm tháng khi cậu là một chú ngỗng. Kể từ đó trở đi, cậu là một thành viên của gia đình. Edvard yêu thương con vô điều kiện và chẳng bao giờ khiến Ollie mất đi hình dáng con người nữa. Và họ sống hạnh phúc mãi về sau.

About Tracy Elle

Check Also

Đọc truyện And I Darken

Đọc Truyện And I Darken – Kiersten White (Tổng Hợp)

Đọc Truyện And I Darken – Kiersten White (Tổng Hợp) Cuốn tiểu thuyết nổi tiếng của …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *