Wednesday , September 20 2017
Home / Read Books Online / Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1)
Dịch châu chấu năm 1874

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1)

Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1)

Thủa trước từng có một người nhập cư chăm chỉ tên là Edvard từ Norway tới Mỹ để tìm kiếm vận may. Nó đưa chúng ta quay trở lại cái thời mà chỉ có mạn Đông Mỹ được định cư bởi người Châu Âu. Phần lớn vùng đất phía Tây vẫn thuộc về những bộ tộc du canh du cư tồn tại ở đó từ Kỷ Băng Hà. Vùng đồng bằng màu mỡ trung tâm được biết đến như “Đường Biên” – chốn hoang dã hứa hẹn nhiều cơ hội tuyệt vời cũng như nỗi mạo hiểm kỳ thú, chính là nơi Edvard định cư.
 
Anh chàng đã bán hết những gì từng sở hữu ở Norway, và với số tiền ấy mua đất và nông cụ ở một vùng tên là Dakota Territory, nơi nhiều người đến từ Norway khác cũng mới an cư lạc nghiệp. Anh xây một ngôi nhà đơn sơ và quy hoạch thành trang trại nhỏ. Sau một vài năm làm việc hăng say anh cũng phất lên đôi chút.
 
Người trong thị trấn khuyên anh nên tìm một cô vợ và lập gia thất đi thôi. “Cậu phải mong chóng trói chân cô nào đi”, họ nói. “Đó là lẽ tự nhiên mà!”
 
Nhưng Edvard chẳng muốn kết hôn. Anh yêu nông trại đến mức anh không chắc mình còn chỗ trống nào trong trái tim để dành cho vợ. Lúc nào anh cũng cảm thấy tình yêu là viển vông, nó ngáng đường những thứ quan trọng hơn. Thời trẻ ở Norway, Edvard từng chứng kiến bạn thân nhất của mình rũ bỏ không thương tiếc cuộc sống đáng lẽ đầy ắp phiêu lưu và giàu có khi rơi vào lưới tình với một cô gái, người không thể chịu được việc rời bỏ gia đình tại Norway. Chẳng có xu nào kiếm được trên vùng đất già cỗi, và giờ thì người bạn cũ của anh chỉ vừa đủ nuôi cô vợ cùng bầy con thơ – bị kết án vào cuộc sống thỏa hiệp và thiếu thốn – tất cả là do sự nông nổi của trái tim trẻ tuổi. 
 
Và rồi, như số phận đã định, Edvard cũng gặp được người con gái anh yêu. Anh đã tìm được không gian đủ để yêu cả nông trại và vợ do vậy anh kết hôn. Anh nghĩ rằng mình không thể nào hạnh phúc hơn được nữa – đến cả phần trái tim chai cứng nay cũng đầy ắp đến vỡ òa – vì thế khi vợ anh đề nghị cả hai sẽ có con, anh từ chối. Làm sao anh có thể yêu cả nông trại, vợ mình và một đứa trẻ? Thế rồi, khi vợ Edvard mang thai, anh kinh ngạc bởi niềm vui ngập tràn và trông ngóng đến ngày đứa trẻ ra đời với kỳ vọng lớn lao.
 
Chín tháng sau, họ đón chào một bé trai đến với thế giới. Đó là một ca sinh khó khiến vợ Edvard đau đớn và kiệt sức. Điều bất thường cũng xảy ra với đứa trẻ. Tim của nó lớn đến nỗi một bên ngực trông to hơn hẳn bên còn lại.
– “Nó sẽ sống chứ?” Edvard hỏi bác sĩ.
– “Thời gian sẽ trả lời,” vị bác sĩ đáp.
 
Không hài lòng, Edvard bế con đến gặp lão Erick, một thầy lang có tiếng ở xứ cũ là một người thông thái hiếm gặp. Ông ta đặt tay lên trên người cậu bé và trong vài giây, cặp mày ông nhướng lên. “Thằng bé rất khác thường!” Erick kêu lên.
– “Bác sĩ đã bảo tôi,” Edvard nói, “Tim của nó quá to.”
– “Không chỉ thế thôi đâu,” Erick nói, “mặc dù chính xác thì khả năng đặc biệt của nó sẽ không bộc lộ trong suốt nhiều năm.”
– “Nhưng nó sẽ sống chứ?” Edvard hỏi.
– “Thời gian sẽ trả lời,” Erick đáp.
 
Con trai của Edvard đã sống, chỉ có vợ anh là yếu đi và cuối cùng chị mất. Lúc đầu, Edvard suy sụp sau đó anh trở nên giận dữ. Anh giận bản thân đã cho phép tình yêu làm hỏng kế hoạch cuộc đời. Hiện giờ anh có một cái nông trại để làm việc và một đứa trẻ sơ sinh phải trông nom – và không còn vợ để giúp đỡ. Anh cũng tức tối với đứa con bởi nó kỳ lạ, dị thường và ốm yếu, nhưng nhất là nó đã đưa vợ anh về cõi vĩnh hằng trên chính con đường nó tới thế giới. Đương nhiên anh biết lỗi không phải do đứa trẻ, và rằng trút giận lên đứa bé sơ sinh chẳng có nghĩa lý gì nhưng anh không đừng được. Hết thảy tình yêu anh từng mù quáng cho phép nở rộ trong tim giờ biến thành sự cay đắng mà anh không biết làm cách nào thoát khỏi. 
 
Anh đặt tên đứa bé là Ollie và sống cảnh gà trống nuôi con. Anh gửi Ollie tới trường, nơi cậu được học Tiếng Anh và những môn mà Edvard biết rất ít. Ở một số phương diện cậu bé rất giống cha: Ollie trông hệt như Edvard và làm việc rất chăm chỉ, cày cuốc hàng giờ bên cạnh bố mình những lúc không phải đi học hoặc không ngủ và chưa bao giờ phàn nàn. Nhưng mặt khác, cậu bé cũng rất lạ lùng. Cậu nói tiếng Na Uy bằng giọng điệu bằng bằng của người Mỹ. Cậu có vẻ tin tưởng rằng thế giới có sẵn những điều tốt lành dành cho cậu, một tư tưởng Mỹ dị thường. Tệ hơn cả, cậu bé là nô lệ cho tính khí thất thường của trái tim quá lớn. Cậu yêu bất thình lình. Lên bảy tuổi cậu đã cầu hôn cô bạn cùng lớp, một bé gái hàng xóm và quý cô chơi đại phong cầm ở nhà thờ hơn cậu tới mười lăm tuổi. Nếu chẳng may có con chim nào rớt xuống từ bầu trời, Ollie sẽ sụt sùi khóc lóc nhiều ngày. Khi cậu nhận ra phần thịt trên đĩa trong bữa tối đến từ động vật, cậu từ chối không bao giờ ăn nó nữa. Nội tâm thằng bé được tạo thành từ những sợi tơ mềm.
 
Rắc rối thật sự của Ollie bắt đầu khi cậu mười bốn tuổi – năm châu chấu đến. Chưa ai ở Dakota từng nhìn thấy thứ gì đó như vậy trước đây: Đàn châu chấu lớn đến mức đủ che kín mặt trời, trải dài hàng dặm, như một lời nguyền giáng xuống từ Thiên Chúa. Mọi người không thể nào bước ra khỏi cửa mà không dẫm trúng hàng trăm con côn trùng ở dưới chân. Lũ châu chấu ăn sạch những gì có màu xanh chúng tìm thấy, và khi cỏ đã hết, chúng tràn sang ruộng ngô và lúa mì. Khi ngô và lúa mì đã cạn, chúng ngốn sạch cả cây cối, gỗ, da thuộc và mái nhà làm từ cỏ khô. Chúng dứt cả lông trên mình bầy cừu trên đồng cỏ. Tựa hồ trong đàn có một linh hồn khốn khổ đang muốn tước đoạt quần áo trên người những chú cừu. (*)
 Locust Plagues
 Nó là một tai họa đe dọa chặt đứt nguồn sinh nhai của mỗi một cư dân ở biên giới, bao gồm chính Edvard và họ thử mọi cách họ nghĩ ra để chiến đấu. Họ dùng lửa, khói và chất độc cố đuổi đám côn trùng đi. Họ đẩy những phiến đá to nặng lăn qua đất để đè bẹp chúng. Thị trấn ngay gần trang trại của Edward giao trách nhiệm cho mỗi cư dân trên 10 tuổi phải mang 30 pound (**) xác châu chấu đổ ra bãi rác mỗi tuần hoặc bị phạt. Edvard hăng say quên mình với nhiệm vụ nhưng con trai anh khước từ giết chết dẫu chỉ là một con châu chấu. Khi bước chân ra khỏi cửa, Ollie thậm chí còn nhón chân để không bất cẩn dẫm trúng con nào. Hành động ấy khiến cha cậu phát điên.
 
– “Chúng đã ăn hết hoa màu của chúng ta!” Edvard quát con trai. “Chúng đang phá hoại nông trại của cha con mình!”
– “Là do chúng đói thôi,” Ollie đáp. “Chúng không chủ định gây thiệt hại cho ta , vậy nên thật không công bằng khi cố tình làm bị thương chúng.”
– “Công bằng không liên quan gì ở đây,” Edvard nói, cố kìm nén cơn giận dữ. “Trong cuộc sống đôi lúc con cũng phải tàn nhẫn để sống sót.
– “Không phải trong trường hợp này, ” Ollie nói. “Giết hại chúng chẳng mang lại điều tốt lành gì.”
 
Đến đây thì Edvard đã giận đùng đùng đến mức mặt đỏ bừng. “Đập chết con châu chấu kia ngay!” anh ra lệnh, chỉ vào một con trên nền đất.
– “Con sẽ không làm!” Ollie đáp trả.
 
Edvard giận điên người. Anh tát đứa con trai ngỗ nghịch và vì cậu vẫn không chịu giết lũ châu chấu nên Edvard đánh con bằng dây lưng và nhốt cậu bé trong phòng riêng bắt nhịn luôn bữa tối. Khi nghe thấy tiếng khóc của Ollie vọng qua bức tường, anh đăm đăm nhìn ra cửa sổ, vào bóng mờ của đám châu chấu đang dâng lên trên cánh đồng bị phá tan hoang, cảm thấy trái tim đối với con trai đang sắt lại.
 
Tin lan đi trong cộng đồng rằng Ollie từ chối tiêu diệt những con châu chấu khiến ai nấy đều nổi giận. Thị trấn phạt cha cậu. Bạn cùng lớp đè Ollie xuống và ra sức ép cậu ăn một con. Những người Ollie gần như không quen biết trên phố cũng ném vào cậu những lời xúc phạm. Người cha quá tức giận và xấu hổ đến nỗi anh không thèm nói chuyện với con trai. Đột nhiên Ollie nhận thấy mình bị cô lập, không bè bạn, không ai trò chuyện và cậu cô đơn đến mức một ngày nọ cậu nuôi con một con thú cưng. Nó là sinh vật sống duy nhất độ lượng đối với sự hiện diện của cậu: một con châu chấu. Cậu đặt tên cho nó là Thor theo tên của vị thần Bắc Âu cổ và giấu nó trong chiếc hộp xì gà dưới gầm giường. Cậu nuôi nó bằng thức ăn thừa bữa tối và nước đường cũng như tâm sự với nó mỗi đêm khuya vào cái giờ mà đáng lẽ ra cậu phải đi ngủ.
– “Mọi người ghét mày chẳng phải lỗi của mày đâu,” cậu thầm thì với Thor. “Mày chỉ làm những việc mà mày được sinh ra để làm.”
– “Chirp-churrup!” Con châu chấu đáp, cọ đôi cánh vào với nhau.
– “Suỵt!” Ollie nói và cậu thảy dăm hạt gạo vào chiếc hộp và đóng nó lại.
 
Ollie bắt đầu mang Thor theo khắp mọi nơi cậu đến. Cậu càng ngày càng yêu quý con côn trùng nhỏ, nó đậu trên vai cậu và kêu rúc rích trong ánh mặt trời và nhảy tanh tách vui vẻ khi Ollie huýt sáo. Rồi một hôm cha cậu tìm thấy chiếc hộp của Thor. Phẫn nộ, anh lôi con châu chấu ra, mang đến lò sưởi và ném nó vào trong ngọn lửa. Một tiếng rít lên rồi sau đó là một tiếng bụp lặng lẽ, con châu chấu tiêu đời.
 
Khi Ollie khóc thương cho người bạn đã chết, Edvard xua đuổi cậu.
– “Không người nào được phép khóc vì một con châu chấu trong căn nhà của ta!” Anh hét lên và đẩy con trai ra ngoài.
 
Ollie trải qua cả đêm run rẩy ngoài đồng ruộng. Sáng hôm sau, cha cậu cảm thấy ân hận vì quá khắc nghiệt nên ra ngoài tìm cậu bé. Nhưng thay vì con trai mình, anh chỉ thấy một con châu chấu khổng lồ đang nằm ngủ giữa những hàng lúa mì bị phá phách tan hoang. Edvard lùi lại trong nỗi kinh tởm. Sinh vật ấy to lớn tựa môt con chó ngao, với bắp đùi như khúc thịt xông khói Giáng Sinh và cặp râu dài không kém những chiếc roi da. Edvard chạy vội về nhà để lấy súng nhưng khi anh quay lại để bắn thứ đó, đàn châu chấu bu quanh anh và bay vào họng súng khiến nó bị nghẽn. Rồi chúng bay vòng vòng trên khoảng không trước mặt anh, tản ra làm thành những chữ cái tạo nên một từ:
– O-L-L-I-E
 
Edvard bàng hoàng đánh rơi khẩu súng và nhìn không chớp mắt con châu chấu khổng lồ giờ đang đứng thẳng trên hai chân sau như một con người. Nó không có cặp mắt đen như những con châu chấu khác mà có màu xanh lam, giống mắt Ollie.
– “Không,” Edvard thốt lên. “Không thể nào!”
 
Nhưng rồi anh nhận ra cái cổ áo rách bươm của con trai mình quanh cổ sinh vật đó cũng như trên chân nó còn dính một mảnh quần của Ollie.
– “Ollie hả? Anh thử gọi. “Là con đấy phải không?”
 
Tựa cử chỉ gật đầu, con côn trùng nhúc nhắc cái đầu nó lên rồi xuống
 
Da Edvard râm ran kỳ lạ, cảm giác như thể anh đang chứng kiến cảnh tượng bên ngoài cơ thể mình. 
 
Con trai anh đã biến thành một con châu chấu.
– “Con nói được không?” Edvard hỏi.
 
Ollie cạ hai chân sau vào nhau và bất ra một tiếng rít chói tai nhưng dường như đó là những gì tốt nhất cậu có thể làm.
 
Edvard không biết phải phản ứng ra sao. Anh rất ghê sợ vẻ ngoài hiện giờ của Ollie dù rằng có điều gì đó đã xảy ra với thằng bé. Dẫu vậy anh không muốn mọi người biết chuyện, vậy nên tốt hơn hết là thay vì gọi cho vị bác sĩ của thị trấn – người rất hay đưa chuyện, anh đến gặp Erick thông thái.
(*) Dịch châu chấu bất thường hoành hành tại Tây Mỹ suốt thế kỷ thứ 18 và 19. Trận lớn nhất được ghi nhận xuất hiện năm 1875, một đàn với hơn mười hai nghìn tỉ con châu chấu đã bao phủ kín đặc trên một khu vực còn lớn hơn California, tàn phá các đồng bằng.
(**) pound – cân anh: tương đương khoảng 450 gram 
Mời các bạn tiếp tục theo dõi Tales of the Peculiar: The Locust và các truyện khác trên Used Book Store VN. 

About Tracy Elle

Check Also

Đọc truyện And I Darken

Đọc Truyện And I Darken – Kiersten White (Tổng Hợp)

Đọc Truyện And I Darken – Kiersten White (Tổng Hợp) Cuốn tiểu thuyết nổi tiếng của …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *