Monday , November 20 2017
Home / Read Books Online / Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ nhất: The Splendid Cannibals (Phần 2)
đọc Tales of the Peculiar - Ransom Riggs

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ nhất: The Splendid Cannibals (Phần 2)

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ nhất: The Splendid Cannibals (Phần 2)

Những người ăn thịt người khôn ngoan

Thế nhưng bác Hayworth chẳng thể làm gì, bác đành bất lực nhìn hết thảy những người hàng xóm từ bỏ công việc trồng trọt, để hoang đầm của họ và cắt lìa các cánh tay, (Khả năng đặc biệt rõ ràng khiến họ không đau đớn nhiều, và phần chi được cắt ra dễ dàng hơn, như đuôi một con thằn lằn). Họ dùng số tiền kiếm được để mua thực phẩm từ chợ ở Chipping Whippet – thịt mông dê trở thành một món ăn thường ngày thay vì hàng năm như trước kia – và để xây những căn nhà bằng gỗ giống ngôi nhà của bác nông dân Hayworth. Dĩ nhiên mọi người cũng muốn một cánh cửa đóng mở trên bản lề nữa. Thế rồi bác nông dân Sally xây một căn nhà hai tầng và có một tầng gác mái, và chẳng bao lâu sau ai cũng muốn có một căn nhà hai tầng có gác mái như thế. Mỗi khi cánh tay của dân dàng mọc lại, và được chặt đi đem bán, họ sẽ dùng số tiền đó để cơi nới căn nhà của họ. Cuối cùng các căn nhà đều lớn đến nỗi gần như không có khoảng trống nào giữa chúng và quảng trường làng thì ngày trước rất rộng rãi, thoáng đãng thì giờ thu lại thành một ngõ hẹp.
Bác nông dân Bachelard là người đầu tiên nghĩ ra một giải pháp. Bác sẽ mua một thửa đất lớn chỗ rìa làng và xây một căn nhà mới ở đó, thậm chí còn to hơn ngôi nhà hiện tại (tiện đây cũng nói thêm rằng ngôi nhà của bác đã có ba cánh cửa đóng mở trên bàn lề, hai tầng, một gác mái và một cổng). Thời gian này, dân làng đã thôi dùng “Bác nông dân này” hay “Bác nông dân kia” và bắt đầu gọi họ là “Ông này”, “Bà nọ”, bởi vì họ không còn là nông dân nữa, trừ bác nông dân Hayworth, người vẫn khư khư giữ cái đầm để cày cuốc và từ chối bán bất kỳ cánh tay nào cho người cannibal. Bác ta thích căn nhà giản dị nhưng gọn gàng, bác cứ khăng khăng thế, và bác thậm chí còn không dùng đến nó nhiều khi mà bác vẫn ngủ ngon lành ngay trên mảnh đất trũng của mình sau một ngày làm việc cật lực. Bạn bè bác nghĩ rằng bác thật cổ lỗ và gàn dở nên họ ngừng ghé qua thăm nom bác.
Ngôi làng Swampmuck tầm thường ngày trước nhanh chóng mở rộng vì dân làng đã mua những ô đất ngày càng lớn để xây nhưng ngôi nhà to và đẹp hơn trên đó. Để có tiền, họ bắt đầu bán cho nhóm người cannibal một cánh tay và một cẳng chân (cái chân luôn ở phía ngược với cánh tay, để giữ thăng bằng dễ hơn), và học cách đi lại trên những cây nạng. Người Cannibal, những người mà cơn đói và tài sản dường như là vô tận rất vui mừng vì điều đó. Tiếp đó, quý ngài Pullman phá bỏ căn nhà gỗ để thế chỗ nó bằng một căn nhà gạch, thứ đã châm ngòi cho một cuộc chạy đua trong số dân làng nhằm xem xem ai có thể xây được ngôi nhà gạch to đẹp nhất. Nhưng quý ông Bettelheim đã đánh gục tất cả bằng ngôi nhà đẹp tuyệt vời làm từ đá vôi màu mật ong, loại nhà mà chỉ có những người lái buôn giàu nhất tại Chipping Whippet mới có. Ông ta trả tiền cho nó bằng cách bán đi cánh tay và cả hai chân.
– “Ông ta đi quá xa rồi!” quý bà Sally phàn nàn qua mớ bánh sandwich kẹp thịt dê tại một nhà hàng ưa thích vừa mới xây ở trong làng.
Bạn bè của bà đều đồng tình.
– “Ông ta định tận hưởng ngôi nhà ba tầng của mình thế nào đây,” Bà Wannamaker nói, “nếu mà ông ta còn không thể leo lên cầu thang?”
Đúng vào lúc đó, ông Bettelheim bước vào nhà hàng – được bế bởi một người đàn ông lực lưỡng từ làng bên cạnh. “Tôi đã thuê người đưa tôi lên xuống cầu thang và đến bất kỳ chỗ nào tôi muốn,” ông ta trả lời đầy tự hào. “Tôi chẳng cần chân làm gì cả!”
Các quý bà há hốc mồm. Nhưng không lâu sau chính họ cũng bán phắt đôi chân của mình và ngang qua ngôi làng hết thảy các ngôi nhà gạch đều bị phá bỏ và thay thế bởi những ngôi nhà bằng đá vôi to tướng.

 đọc Tales of the Peculiar - truyện thứ nhất

Tộc ăn thịt người lúc này đã bỏ vùng bờ biển Meek để tới sống trong cánh rừng gần làng Swampmuck. Không lý gì cứ duy trì thêm chế độ ăn uống khắc khổ bằng xác tội phạm chết treo và các chi của nạn nhân tai nạn khi mà chân tay của người dân ở đây tươi, ngon và dồi dào hơn hẳn bất cứ thứ gì có ở Meek. Những ngôi nhà trong rừng cây của họ rất khiêm nhường bởi vì họ phải chi quá nhiều tiền cho dân làng, nhưng ngay cả vậy người cannibal vẫn bằng lòng. Họ hạnh phúc hơn nhiều khi sống trong các túp lều với cái bụng no còn hơn sống trong các dinh thự nguy nga mà đói khát.
Khi dân làng và người cannibal đi tới mức phụ thuộc lẫn nhau, sự khao khát của mỗi bên tiếp tục gia tăng. Người cannibal trở nên béo tốt. Chán các công thức dành cho chân và tay, họ bắt đầu tự hỏi đôi tai của người dân ăn có vị ra sao? Nhưng dân làng không bán tai của họ bởi tai thì không mọc lại được. Đó là cho đến lúc quý ngài Bachelard, được người đầy tớ lực lưỡng bế trong tay, thực hiện một chuyến viếng thăm bí mật đến cánh rừng người Cannibal sống và hỏi họ sẵn sàng trả bao nhiêu. Ông ta vẫn nghe được mà không cần tai, ông lý luận, và mặc dù nó sẽ khiến ông xấu đi đôi chút, căn nhà lộng lẫy bằng cẩm thạch trắng mà ông ta sẽ xây cùng với số tiền thu được đủ đẹp để bù lại. (Ngay lúc này, những người khôn ngoan về tài chính trong số các bạn có lẽ đang thắc mắc: Tại sao quý ông Bachelard không chỉ cần tiết kiệm tiền từ việc tiếp tục bán chác tay và chân của ông ta cho đến khi có thể đủ tiền để xây nhà cẩm thạch? Đó là vì ông ta không thể nào tiết kiệm được tiền nữa, do ông đã vay một khoản nợ lớn ở nhà băng để mua mảnh đất xây dựng căn nhà bằng đá vôi, và giờ thì ông ta nợ nhà băng số tiền mà một cánh tay và cẳng chân được bán hàng tháng chỉ đủ để trả tiền lãi. Do vậy, ông ta cần bán đôi tai).
Người cannibal đề nghị quý ông Bachelard một món tiền hậu hĩnh. Ông Bachelard cắt tai, vui sướng khi loại bỏ chúng, và thay ngôi nhà đá vôi của ông bằng căn nhà đá cẩm thạch ông mơ ước. Nó là căn nhà đẹp nhất trong làng, và có khi là đẹp nhất toàn vùng Oddfordshire. Mặc dù dân làng nói lén sau lưng ông Bachelard là ông ta đã khiến bản thân xấu xí đến mức nào và thật ngu ngốc làm sao khi bán đi đôi tai sẽ không bao giờ mọc lại, tất cả họ vẫn ghé thăm ông và ra lệnh cho người đầy tớ đưa họ đi xem các căn phòng, lên xuống các bậc thang làm bằng cẩm thạch, và trước khi họ ra về, từng người trong số họ xanh mắt vì ghen tỵ.
Thời điểm đó, không còn ai trong làng ngoại trừ bác nông dân Hayworth còn chân, và có rất ít người còn tay. Có một dạo, tất thảy họ kiên quyết giữ một tay để họ có thể chỉ trỏ và tự xúc ăn, nhưng rồi họ nhận thấy một người đầy tớ cũng có thể nâng một cái thìa hay một ly nước đến miệng họ một cách dễ dàng, và cũng không phiền toái gì thêm lắm khi nói “mang cái này lại cho ta”, “mang cái kia lại cho ta” thay vì chỉ vào thứ gì đó ở trong phòng. Thế nên, những cánh tay trở thành món đồ quý vô dụng và dân làng biến thành khối thịt cụt hết chi, bọc trong bao lụa di chuyển từ chỗ này đến chỗ kia bằng cách đeo trên vai người đầy tớ.
Tai cũng sớm đi theo con đường của những cánh tay. Dân làng vờ như họ chưa từng gọi ông Bachelard là xấu xí.
– “Ông ấy trông không đến nỗi nào,” quý ông Bettelheim nói.
– “Chúng ta có thể đeo cái chụp tai,” quý ông Anderson đề nghị.
Và rồi đôi tai của họ cũng bị cắt và đem bán, những căn nhà cẩm thạch được dựng lên. Ngôi làng nổi tiếng bởi vẻ đẹp kiến trúc của nó, và nơi mà trước kia là vùng đất trũng chỉ được ghé thăm tình cờ biến thành một điểm du lịch. Một khách sạn mọc lên và thêm dăm ba nhà hàng nữa. Món thịt mông dê còn không có cả trong thực đơn. Người dân ở Swampmuck giả bộ như họ còn chưa nghe thấy món sandwich kẹp thịt mông dê bao giờ.
Khách du lịch đôi khi cũng lai vãng gần ngôi nhà mái bằng khiêm tốn làm từ gỗ của bác nông dân Hayworth, hiếu kỳ bởi sự đối nghịch giữa căn nhà đơn sơ của bác với các cung điện đồ sộ xung quanh. Bác sẽ giải thích rằng bác thích cuộc sống giản dị của một người nông dân trồng cỏ đầm lầy với đầy đủ chân tay và dẫn họ đi quanh vạt đất trũng của bác. Đầm lầy của bác là cái cuối cùng ở Swampmuck vì tất cả những cái khác đã lấp đất hết để xây phòng cho những ngôi nhà.
Cặp mắt của cả nước đều tập trung vào Swampmuck và những ngôi nhà tráng lệ của nó. Chủ nhân những ngôi nhà rất thích sự chú ý nhưng tuyệt vọng để làm nổi bật nhà mình bằng cách nào đó vì mọi ngôi nhà gần như giống hệt nhau. Ai cũng muốn được biết đến như là người sở hữu căn nhà đẹp nhất tại Swampmuck nhưng họ đã dùng chân tay hàng tháng để trả lãi món nợ khổng lồ tại nhà băng, và họ cũng bán hết tai rồi.
Họ bắt đầu lân la thăm dò đám người cannibal với các ý tưởng mới.
– “Các vị sẽ cho tôi vay một khoản tiền thế chấp bằng cái mũi của tôi được chứ?” Quý bà Sally hỏi.
– “Không”, người cannibal trả lời. “Tuy vậy chúng tôi rất sẵn lòng mua ngay cái mũi của bà.”
– “Nhưng nếu tôi cắt mũi đi trông tôi sẽ giống hệt một con quái vật.” bà ta nói.
– “Bà có thể quàng một cái khăn choàng quanh mặt.” Họ gợi ý.
Bà Sally từ chối, và từ cái bao đựng bà, bà ra lệnh cho người đầy tớ đưa bà về nhà.
Kế đó, quý ông Bettelheim tới gặp nhóm cannibal.
– “Các vị sẽ mua cháu trai tôi chứ?” Ông ta thì thầm, người đầy tớ đẩy một cậu bé chừng 8 tuổi đến trước mặt đám cannibal.
– “Dĩ nhiên là không!” Người cannibal trả lời và cho cậu bé đang chết khiếp một cái kẹo trước khi đưa cậu ta về nhà.
Vài ngày sau, quý bà Sally trở lại. “Thôi được, ” bà ta nói cùng với tiếng thở dài. “Tôi sẽ bán cho các vị cái mũi của tôi,”
Bà ta thế chỗ nó bằng một chiếc mũi giả làm bằng vàng và với món tiền kiếm được xây ngay một chiếc mái vòm rộng lớn trên đỉnh ngôi nhà cẩm thạch.
Có lẽ bạn cũng đoán được điều đó sẽ dẫn đến đâu. Cả làng đều bán mũi và xây những mái vòm và tháp nhỏ, tháp to bằng vàng. Rồi thì họ bán cả mắt – chỉ một bên – và dùng tiền để đào các hào sâu bao quanh nhà, trút xuống đó rượu vang và lũ cá say xỉn kỳ quái. Họ nói rằng nhìn bằng cả hai mắt dù sao cũng quá lãng phí bởi lẽ chủ yếu mắt chỉ dùng để nhìn khi ném và bắt đồ vật, mà giờ không còn tay họ cũng chẳng làm gì được nữa. Và chỉ cần một bên mắt để ngắm nhìn vẻ đẹp những ngôi nhà của họ mà thôi.
Hiện giờ, những người cannibal vẫn văn minh và tuân thủ luật lệ nhưng họ chẳng phải các vị thánh. Họ đang sống trong các căn lều trong rừng và nấu ăn trên các bếp lửa ngoài trời trong khi dân làng sống trong các dinh thự và trang viên, được phục dịch bởi kẻ hầu người hạ. Do đó, nhóm cannibal chuyển tới sống ở nhà của người dân. Có nhiều phòng trong nhà đến mức phải mất ít lâu sau dân làng mới phát hiện ra, nhưng khi biết họ rất giận dữ.
– “Chúng tôi chưa bao giờ nói rằng các người có thể đến sống cùng chúng tôi!” Dân làng nói. “Các người là lũ cannibal dơ dáy ăn thịt người. Quay lại sống trong rừng đi!”
– “Nếu các vị không cho chúng tôi ở cùng nhà,” người cannibal đáp, “chúng tôi sẽ ngừng mua tay chân của các vị và quay về Meek. Sau đó các vị sẽ không có khả năng thanh toán nợ nần và sẽ mất hết.”
Dân làng không biết phải làm gì. Họ không muốn những kẻ ăn thịt người sống trong nhà của mình, nhưng họ cũng không thể hình dung họ sẽ quay lại cuộc sống trước kia. Thực tế, chuyện còn tồi tệ hơn cả trước: không những cụt hết chân tay, biến dạng, mù dở mà họ còn chẳng có cả đầm để trồng trọt vì họ đã lấp hết chúng đi rồi. Thật bế tắc.
Miễn cưỡng, họ đành phải cho những người cannibal ở lại. Người cannibal chia nhau ra ở khắp mọi ngôi nhà trong làng (ngoại trừ nhà bác nông dân Hayworth, chẳng ai muốn sống trong cái chòi gỗ thô kệch của bác). Họ chiếm phòng chính và các phòng ngủ lớn nhất, bắt người dân phải chuyển đến các phòng ngủ dành cho khách của chính họ, một số còn không có cả phòng tắm riêng! Ông Bachelard bị buộc phải sống chuồng gà, còn ông Anderson dọn xuống tầng hầm. (tuy vậy, một cái tầng hầm cũng là tốt lắm rồi).
Dân làng không ngớt than phiền về sự sắp xếp mới này. (Sau tất cả, họ vẫn giữ được cái lưỡi).
– “Đồ nấu nướng của các vị bốc mùi làm tôi phát ốm!” Bà Sally nói với những cannibal sống ở nhà bà ta.
– “Các du khách lúc nào cũng hỏi về các người. Thật là xấu hổ!” Ông Pullman hét vào đám cannibal trú tại nhà ông, làm kinh động họ khi họ đang yên lặng đọc sách trong thư phòng.
– “Nếu các anh mà không dọn đi, tôi sẽ tố cáo với chính quyền là các anh bắt cóc trẻ con rồi nấu chúng trong những chiếc bánh nhân thịt!” Ông Bettelheim dọa dẫm.
– “Người ta không nấu bánh nhân, họ nướng chúng,” gã cannibal Tây Ban Nha có học thức tên Hector đáp.
– “Tôi không thèm quan tâm,” ông Bettelheim la lên, hơi đỏ mặt.
Sau đó vài tuần, Hector quyết định gã không thể chịu cảnh này hơn nữa. Gã đề nghị với ông Bettelheim từng đồng xu gã còn có trên đời để hỏi rằng liệu ông ta có thể bán cho Hector cái lưỡi của ông ta không.
Ông Bettelheim không để lời đề nghị đó vuột khỏi tầm tay, ông ta suy nghĩ và cân nhắc rất kỹ. Không có lưỡi thì ông ta không thể cằn nhằn hay đe dọa Hector được. Nhưng với món tiền Hector hứa hẹn, ông có thể xây một ngôi nhà thứ hai trên đất của mình và sống ở đó, tránh xa khỏi Hector. Và như thế, ông ta cũng chẳng có gì để mà phàn nàn nữa.
Ngay lúc này, nếu quý ông Bettelheim hỏi xin lời khuyên của bác nông dân Hayworth, người bạn cũ của ông sẽ nói rằng ông chớ mà nhận lời gã cannibal. Nếu mùi những món ăn Hector nấu làm anh khó chịu, anh cứ dọn đến sống với tôi, bác Hayworth hẳn sẽ nói đề nghị thế. Tôi còn thừa phòng trong nhà của mình. Nhưng ông Bettelheim từ lâu đã lánh xa bác nông dân Hayworth, như những người dân còn lại. vì thế ông ta không hỏi, mà kể cả nếu có hỏi, Bettelheim quá kiêu căng, ông ta thà sống mà không có lưỡi còn hơn là ở trong ngôi nhà nhỏ buồn tẻ của Hayworth.
Cho nên, ông ta tới gặp Hector và nói, “Được rồi,”
Hector rút ra con dao chạm trổ của gã, nó luôn được dắt sẵn bên sườn. “Được chứ?”
“Được,” Bettelheim nói và thè lưỡi ông ta ra.
Hector làm xong ngay. Gã nhét bông vào miệng ông Bettelheim để cầm máu. Gã mang cái lưỡi vào bếp, rán nó trong dầu truffle cùng một chút muối và chén nó. Xong xuôi, gã mang số tiền đã hứa với Bettelheim cho đám gia nhân của ông ta và cho họ nghỉ việc. Không chân tay, không lưỡi và tức giận, Bettelheim gầm gừ và lăn lộn trên sàn. Hector nhấc ông ta lên, đem ra ngoài, trói ông ta vào một cái cột trong góc tối ở vườn sau. Gã cho ông ta ăn và uống nước ngày hai lần, và như một cái cây ra trái, Bettelheim mọc ra các phần chân tay để Hector ăn. Hector cảm thấy không thoải mái chút ít nhưng không quá tệ. Cuối cùng, gã ta lấy một cô gái cannibal  xinh xắn và cùng với nhau họ gây dựng một gia đình cannibal. Cả nhà đều ăn thịt lấy từ người đàn ông kỳ lạ được nuôi ở sau nhà.
Đó cũng là số phận của toàn thể dân làng – tất cả trừ bác nông dân Hayworth, người vẫn giữ được chân tay và sống trong ngôi nhà nhỏ, trồng trọt trên vùng đầm lầy của mình như bác luôn làm. Bác không quấy rầy những người hàng xóm mới và họ cũng chẳng phiền hà gì đến bác. Bác đã có mọi thứ bác cần và họ cũng vậy
Và họ sống hạnh phúc mãi về sau.
(hết)
Mời các bạn tiếp tục đọc Tales of the Peculiar của Ransom Riggs – bản dịch từ Used Book Store VN. 

About Tracy Elle

Check Also

Dịch châu chấu năm 1874

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1)

Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1) Thủa trước từng …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *