Monday , November 20 2017
Home / Read Books Online / Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ năm: Đảo Cocobolo (phần 2)
Tales of the Peculiar: Truyện thứ bảy

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ năm: Đảo Cocobolo (phần 2)

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ năm: Đảo Cocobolo (phần 2)

Con tàu Improbable căng buồm đuổi theo. Họ theo sau con cá voi cả ngày hôm đó và suốt đêm, đánh dấu vị trí của nó bởi làn sương phun lên từ lỗ thở trên lưng. Khi mặt trời mọc, họ thấy một hòn đảo phía chân trời – thứ mà trên bản đồ không hiện diện.
Nó chỉ có thể là Cocobolo
 
Họ tiến thẳng về phía ấy nhanh hết mức mà cơn gió cho phép, và qua một ngày, cái đã từng chỉ là một chấm nhỏ xíu nơi chân trời càng ngày càng lớn hơn. Nhưng màn đêm buông xuống trước khi họ có thể đuổi kịp, và khi mặt trời lên hòn đảo không khác gì một đốm nhạt xa vời vợi.
– “Đúng như những gì người ta đã nói,” Zheng kinh ngạc.”Nó di chuyển.”
 
Họ đuổi theo hòn đảo ba ngày liền. Mỗi ngày họ lại tới gần thêm chút ít, chỉ vuột mất nó buổi đêm. Rồi một cơn gió mạnh đẩy họ về hướng hòn đảo nhanh hơn bao giờ hết, và cuối cùng thì tàu Improbable cũng cập được bến, thả neo xuống một cồn cát ngay lúc mặt trời vừa lặn khuất sau đường chân trời.
 
Zheng đã mơ đến Cocobolo suốt nhiều tháng, và anh để mặc những giấc mơ có chút hoang đường. Thực tế không giống những gì anh hình dung: Chẳng có dòng thác bằng vàng nào đổ ra biển, không có những dốc núi ẩn hiện cây cối nặng trĩu hồng ngọc. Nó chỉ là tập hợp lùm xùm của một số quả đồi bình thường, bao phủ bởi cây xanh dày đặc, hệt hàng nghìn hòn đảo anh đã ghé qua trong các chuyến du hành. Anh hằng tưởng tượng sẽ thấy con thuyền chìm một nửa trong bờ vịnh, và một ông lão, lưu lạc hai mươi năm, chờ anh trên bãi biển. Nhưng chẳng có gì ngoài một bờ cát trắng hình bán nguyệt và một bức tường cọ vẫy chào.
 
Tàu buông neo, Zheng xuống bờ cùng người bạn thân và một nhóm thủy thủ mang vũ khí. Anh tự nhủ còn quá sớm để thất vọng, nhưng sau vài giờ tìm kiếm, họ không thấy dấu vết nào của Liu Zhi hay bất cứ dấu hiệu gì của việc con người sinh sống, và Zheng thất vọng tột cùng.
 
Ánh sáng tắt dần. Họ đang chuẩn bị dựng trại khi nghe thấy âm thanh xào xạc trong cây. Một cặp beo lao qua bụi cây và rống lên một tiếng kinh khiếp.
 
Đám đàn ông chạy tán loạn. Họ bắn tên vào lũ báo, điều dường như chỉ làm chúng điên tiết thêm. Một con nhảy xổ vào Zheng khiến anh chạy bán sống bán chết. Anh lao xuyên qua rừng cây cho đến khi hai lá phổi cháy lên và quần áo bị xé rách bởi bụi rậm, rồi dừng lại. Khi hơi thở đã trở lại bình thường anh lắng nghe tiếng đoàn thủy thủ của mình nhưng chỉ thấy im lặng. Anh đơn độc, lạc đường và trời gần như đã tối hẳn.

 Tales of the Peculiar: Truyện thứ bảy
Anh tìm một chỗ trú chân. Chốc lát sau, anh đi tới một dãy hang động. Một cơn gió nóng, ẩm lưu thông ra vào theo khoảng thời gian rất nhịp nhàng. Anh nghĩ đó là chỗ tốt để chờ đợi qua đêm và bước vào trong.
 
Anh đào một hố nhỏ và nhóm lửa. Không lâu sau lúc ngọn lửa vừa nhen nhóm thì mặt đất dưới chân anh rung chuyển và một tiếng kêu điếc tai vang vọng từ sâu trong động.
– “Dập tắt nó đi! Dập ngọn lửa đi ngay!”
 
Kinh hoàng, Zheng vội đá đất cát vào đám lửa. Khi ngọn lửa tắt, mặt đất bên dưới anh thôi vùng vẫy. 
 
– “Tại sao ngươi làm đau ta?” giọng nói uy quyền cất lên.”Ta đã làm gì ngươi?”
Zheng không biết anh đang nói chuyện với ai, vì thế tốt hơn hết anh nên trả lời. “Tôi không định làm đau ai cả! anh nói. “Tôi chỉ muốn nấu chút đồ ăn thôi.”
– “Được, ngươi liệu thích thú ra sao nếu ta đào một cái lỗ trên da ngươi và nhóm một đống lửa?”
 
Ánh mắt chăm chú của Zheng rơi xuống đám lửa tắt ngúm, thứ anh thấy đang được lấp đầy nhanh chóng bằng vàng lỏng.
– “Ngươi là ai?” giọng nói đó hỏi.
– “Tôi tên là Zheng. Tôi đến từ thành phố cảng của Tianjin.”
Một khoảng im lặng kéo dài, và rồi một tiếng cười sảng khoái cuộn lên từ hang. “Cuối cùng con cũng tới rồi!” nó nói. “Ta không thể nói với con là ta hạnh phúc đến mức nào khi gặp con, con trai yêu quý!”
– “Tôi không hiểu,” Zheng đáp. “Ông là ai?”
– “Sao vậy, con không nhận ra cả giọng cha con ư?”
– “Cha tôi!” Zheng gào to, quay nhìn sau lưng anh. “Ở đâu?”
 
Lại một tràng cười khác từ hang. “Khắp xung quanh con,” giọng nói trả lời, và một đống đất trồi lên bên cạnh ôm chầm lấy anh. “Ta vô cùng nhớ con, Zheng ạ!”
 
Choáng váng, Zheng nhận ra anh không nói chuyện với thứ gì đó khổng lồ sống trong hang mà là chính cái hang. “Ngươi không phải cha ta!” anh thét lên, vùng thoát ra khỏi vòng ôm. “Cha ta là một người đàn ông – một con người!”
– “Ta đã từng là người,” giọng nói tiếp. “Ta đã thay đổi ít nhiều, như con thấy nhưng ta vẫn luôn là cha con.”
– “Người đang cố lừa gạt ta. Tên ngươi là Cocobolo – ngươi di chuyển trong đêm tối, và vàng chảy lấp đầy trong các hố của ngươi, truyền thuyết nói vậy.”
– “Những điều đấy là thật đối với bất kỳ người nào hóa thành một hòn đảo.”
– “Còn có những người khác như ngươi sao?”
– “Ở đây và ở kia. Cocobolo không chỉ là một hòn đảo, con thấy đấy. Tất cả chúng ta đều là Cocobolo nhưng ta là cha con.”
– “Ta sẽ tin nếu ngươi có thể chứng minh,” Zheng nói. “Lời cuối cùng ngươi nói với ta là gì?”
– “Đi tìm cha,” giọng nói trả lời. “Và đừng để cỏ mọc dưới gót chân con.”
 
Zheng đổ sụp xuống và khóc. Là thật: cha anh chính là hòn đảo và hòn đảo là cha anh. Những cái hang là mũi và miệng, đất là da, cỏ là tóc. Vàng đổ đầy cái hố Zheng đào là máu của ông. Nếu cha anh đã tới tận đây để tìm cách chữa thì ông đã thất bại – và Zheng cũng thế. Anh cảm thấy suy sụp và tuyệt vọng. Liệu đây có phải thứ anh cam chịu trở thành?
– “Ôi cha, thật là kinh khủng, thật kinh khủng!”
– “Nó không hề đáng sợ,” cha anh đáp, nghe có chút bị xúc phạm. “Ta thích là một hòn đảo.”
– “Cha thích ư?”
– “Phải mất một thời gian để thích nghi, dĩ nhiên rồi, nhưng nó tốt hơn nhiều so với trước.”
– “Là con người thì có gì quá tệ chứ?” Đến lượt Zheng cảm thấy bị xúc phạm.
– “Không hề gì,” cha anh nói. “Nếu con định làm người. Tự bản thân ta không có ý định làm người mãi mãi, mặc dù trong suốt nhiều năm ta không thể chấp nhận nó. Ta chiến đấu miệt mài chống lại những thay đổi xảy ra với mình – điều cũng đã xảy đến với con. Ta đã cậy nhờ sự giúp đỡ của các đại phu và khi họ tỏ ra bất lực, ta tìm đến các nền văn hóa xa xôi xin ý kiến các pháp sư và thầy phù thủy nhưng không ai có thể khiến nó dừng lại được. Ta hết sức đau khổ. Sau cùng, không thể chịu đựng được thêm, ta rời nhà, tìm một chốn hoang vu ngoài đại dương sinh sống và mặc cho cát trải dài, cho cỏ mọc cao – và ơn trời, đó là sự giải thoát.”
– “Và cha thực sự hạnh phúc như thế?” Zheng nói. “Một cánh rừng mơ hồ đầy thú dữ giữa biển khơi?”
– “Đúng thế,” cha anh trả lời, “Mặc dù ta thừa nhận làm một hòn đảo đôi lúc rất cô đơn. Một Cocobola khác cũng ở góc này của thế giới ngoài ta là một lão kỳ quặc chán ngắt, và con người duy nhất ghé thăm ta chỉ muốn rút cạn máu của ta. Nhưng nếu con trai ta ở đây bên cạnh ta, ta không mong gì hơn nữa.”
– “Con xin lỗi,” Zheng nói, “nhưng đó không phải lý do con tới đây. Con không muốn trở thành một hòn đảo. Con muốn được bình thường!”
– “Nhưng con và ta đều không bình thường,” cha anh nói.
– “Cha bỏ cuộc quá sớm, chính thế. Hẳn phải có cách chữa được!”
– “Không, con trai,” hòn đảo nói, thoát ra một tiếng thở dài thổi tóc Zheng bay ngược ra sau. “Không có cách chữa đâu. Đây là hình trạng tự nhiên của chúng ta.”
 
Đối với Zheng, tin này còn tệ hơn cả bản án tử hình. Ngập tràn cảm giác tuyệt vọng và phẫn nộ, anh nổi giận và chảy nước mắt. Cha anh cố khuyên giải anh. Ông kết một chiếc giường bằng bằng cỏ mềm cho Zheng nằm. Khi trời đổ mưa, ông uốn những cành cọ che chở cho anh. Sau khi Zheng đã kiệt sức và ngủ thiếp đi, cha anh canh lũ mèo rừng ở vịnh với tiếng gầm rống hãi hùng của chúng.
 
Khi Zheng tỉnh dậy vào sáng hôm sau, anh đã vượt qua nỗi tuyệt vọng. Trong anh có một ý chí sắt đá và nó từ chối chấp nhận mất đi hình dạng con người. Anh sẽ đấu tranh, dù chữa được hay không, nếu cần anh sẽ chiến đấu tới lúc chết. Về phần cha anh, chỉ nghĩ về ông thôi cũng khiến Zheng buồn vô hạn – do đó anh quyết định sẽ không bao giờ nghĩ đến ông nữa.
 
Anh ngồi dậy và rời đi.
– “Đợi đã!” cha anh nói. “Hãy ở lại cùng với cha. Chúng ta trở thành những hòn đảo cùng với nhau, cha và con – thành một quần đảo nhỏ! – Và chúng ta người này sẽ luôn luôn đồng hành cùng người kia. Con trai, đó là số phận.”
– “Đó không phải số phận,” Zheng nói cay đắng. “Cha đã lựa chọn,” Và anh bỏ vào rừng.
 
Cha anh không cố ngăn cản, dù ông dễ dàng làm thế. Một tiếng kêu buồn bã thốt lên từ miệng hang của ông, kèm theo làn sóng hơi thở nóng hổi quét qua khắp hòn đảo. Khi ông khóc, những cành cây run rẩy và lay động, tuôn ra một cơn mưa phùn hồng ngọc từ các nhánh. Zheng dừng lại ở đây đó, lượm chúng lên, nhét đầy túi và trước khi anh ra đến cồn cát và lên tàu, anh đã thu đủ số nước mắt để trả lương cho đoàn thủy thủ cũng như đổ đầy các rương rỗng khi trở về.
 
Mọi người reo hò khi nhìn thấy anh, họ nghĩ anh đã bị lũ beo rừng giết hại, và theo lời đề nghị của anh, họ nhổ neo và dong buồm về Tianjin.
– “Còn cha cậu thì sao?” người bạn tri kỷ hỏi, kéo Zheng sang một bên để nói chuyện riêng.
– “Tôi bằng lòng rằng ông ấy đã chết,” Zheng trả lời vắn tắt. Người bạn gật đầu và không thắc mắc gì thêm.
 
Ngay cả khi Cocobola lùi xa ở phía sau, Zheng vẫn nghe thấy tiếng cha mình khóc. Chống lại sự hối hận mạnh mẽ đang quặn lên. anh đứng trên mũi tàu và từ chối ngoảnh lại.
 
Suốt một ngày một đêm, một đoàn cá voi xám bơi theo con tàu Improbable, hát cho anh nghe.
Đừng đi.
Đừng đi.
Ngươi là con trai của Cocobolo.
 
Anh nút chặt tai và cố hết sức lờ chúng đi.
Suốt hành trình dài quay về nhà, Zheng bị ám ảnh với việc chấm dứt sự biến đổi xảy ra với anh. Anh cạo chân và cắt rong biển mọc dài ra khỏi nách. Da anh gần như luôn phủ một cát mịn mà lỗ chân lông tiết ra, vì vậy anh phải mặc áo cao cổ, dài tay và tắm mỗi sáng trong nước biển.
 
Hôm về đến nhà, thậm chí trước khi đi gặp vợ, Zheng tới chỗ bác sĩ phẫu thuật. Anh chỉ dẫn ông ta làm bất cứ điều gì cần để ngăn chặn sự biến dạng. Vị bác sĩ cho Zheng uống một liều thuốc ngủ cực mạnh, và khi Zheng tỉnh anh nhận thấy hai hố nách đã đổ dầu hắc ín, da trét keo để lấp các lỗ chân lông, hai chân đã cắt rời thay bằng hai chân gỗ. Zheng ngắm nghía mình trong gương và đầy ghê tởm. Anh trông thật quái dị. Tuy vậy, anh rất lạc quan cho rằng sự hy sinh này sẽ cứu vớt nhân tính. Anh trả tiền cho bác sĩ và khập khiễng về nhà trên đôi chân gỗ mới.
 
Khi vợ anh nhìn thấy anh, cô suýt ngất lịm. “Anh đã làm gì với bản thân vậy?” cô gào lên.
 
Anh bịa ra một lời dối trá về việc mình bị thương khi cứu mạng một người trên biển.Và để giải thích cho làn da bám keo, anh nói gì đó về phản ứng xấu với mặt trời ở vùng nhiệt đới. Anh lặp lại lời nói dối tương tự với gia đình và bạn hàng, cùng với một lời dối trá khác rằng anh đã tìm ra xác cha anh ở Cocobolo. Liu Zhi, anh bảo họ, đã chết rồi. Họ quan tâm đến chỗ hồng ngọc anh mang về hơn.
 
Suốt một thời gian, cuộc sống tốt đẹp. Sự thay đổi kỳ quái đã ngưng. Số hồng ngọc mang lại tiếng tăm cho anh không chỉ như một người giàu có mà còn như một nhà thám hiểm: người đã khám phá ra Cocobolo và quay trở về để kể chuyện về nó. Những buổi yến tiệc xa hoa được tổ chức để tôn vinh anh.
 
Zheng cố thuyết mình rằng anh hạnh phúc. Trong hy vọng dập tắt dư âm của sự hối hận rền rĩ trong người hiện tại và sau này, anh cố thuyết phục mình rằng cha anh thật ra đã chết. Tất cả chỉ diễn ra trong óc mi, anh tự nhủ. Hòn đảo đó không thể nào thực sự là cha mi được.
 
Song thảng hoặc, khi việc làm ăn đưa anh ra đến vịnh, anh nghĩ mình có thể nghe thấy bài hát của lũ cá voi, gọi anh quay lại Cocobolo. Thi thoảng, dùng ống nhòm nhìn ra đại dương, anh thề rằng có thể nhìn thấy một đốm mờ thân thuộc ở đường chân trời, đó không phải là một con tàu và nơi đó không có hòn đảo nào được xác định. Dần dần, sau nhiều tuần lễ, anh cảm thấy một sức ép lạ thường hình thành trong anh. Anh cảm nhận được nó nghiêm trọng nhất khi đến gần nước: Điều ấy hình như gợi nhắc thân thể anh về thứ nó muốn trở thành. Nếu anh đứng ở cuối bến tàu và phóng tầm mắt về phía biển, anh có thể cảm thấy cỏ, và cát và rong biển anh khóa chặt bên trong cơ thể chực chờ muốn tuôn ra.
 
Anh thôi lại gần nước. Anh không còn đặt chân lên tàu nữa. Anh mua một ngôi nhà xa trong đất liền, nơi anh sẽ chẳng bao giờ thoáng nhìn thấy đại dương. Song ngay cả thế cũng chưa đủ: anh cảm thấy sức ép mỗi khi anh tắm, rửa mặt hoặc dầm mưa. Do vậy, anh ngừng tắm, thôi rửa mặt và không khi nào chịu bước chân ra ngoài nếu như có ngay cả duy nhất một áng mây đen trên bầu trời. Anh thậm chí không uống cốc nước nào, anh sợ nó có thể cháy lên trong anh sự thèm muốn không thể kiểm soát. Khi quá cần uống, anh mút một miếng vải ướt.
– “Không một giọt nào,” anh nói với vợ. “Tôi không cho phép một giọt nước nào trong căn nhà này.”
 
Và rồi cứ thế, nhiều năm trôi qua Zheng không chạm đến nước. Già cả và khô héo như đám bụi, Zheng giống hệt một quả nho khô quá khổ, nhưng không có sự thay đổi hay khao khát nào trở lại. Zheng và vợ không có con, phần vì Zheng đã trét keo từ đầu đến chân, phần vì anh sợ sẽ di truyền tai họa cho thế hệ kế tiếp.
 
Một ngày nọ, để soạn thảo di chúc, Zheng phân loại các đồ đạc cá nhân. Dưới đáy ngăn kéo, anh thấy một chiếc túi lụa nhỏ, khi anh dốc nó, một viên hồng ngọc rơi vào lòng bàn tay. Anh đã bán chỗ còn lại lâu rồi và nghĩ viên này đã mất nhưng nó vẫn ở đây, mát lạnh và nặng trĩu trong tay anh. Trước giây phút ấy, anh đã quên bẵng cha mình trong nửa cuộc đời.
 
Bàn tay run lập cập, anh giấu viên ngọc khỏi tầm mắt và quay sang làm việc khác, nhưng anh không ngăn được thứ đang thôi thúc trong người.
 
Hơi ẩm đến từ những nơi anh không thể hình dung được. Anh không cả dám mút tấm vải ba ngày liền, nhưng thị giác anh bắt đầu mờ đi và mắt rưng rưng nước, như thể chút bí mật cất giữ trong anh đã bị đục ra.
– “Không!” anh gào to, đấm mạnh tay xuống bàn. “Không, không, không!”
 
Anh tuyệt vọng ngó quanh phòng tìm kiếm thứ đánh lạc hướng tâm trí. Anh đếm ngược từ hai mươi. Anh hát một ca khúc vô nghĩa. Nhưng không gì ngăn cản nó được.
Khi cuối cùng điều đó cũng diễn ra, biến cố quá hãi hùng khiến anh tự hỏi liệu có phải anh đã không làm đủ nhiều để ngăn nó dừng lại. Một giọt nước mắt chảy dọc má anh, lăn qua cằm rớt xuống sàn nhà. Anh đứng chết lặng, nhìn chăm chú vào vệt đen nó tạo ra trên mặt gỗ.
 
Một lúc lâu, tất thảy yên lặng như tờ. Rồi điều Zheng sợ hãi nhất đã đến. Nó bắt đầu với áp lực khủng khiếp hình thành nhiều năm trong người anh, thứ chỉ còn tính bằng giây sẽ trở nên không thể chịu đựng nổi. Như thể cả người anh đang có một cơn địa chấn.
 
Keo phủ trên người anh nứt ra, rơi xuống. Cát bắt đầu trào ra từ lỗ chân lông trên da. Nhựa trét hốc nách tan rã, những cuộn rong biển đâm ra nhiều đến mức không tin được. Chưa đến một phút sau, nó gần như đã ngập đầy căn phòng anh đang đứng và anh biết mình phải ra khỏi nhà ngay hoặc nó sẽ bị đổ sụp. Anh chạy ra và lao vào cơn mưa bão.
 
Anh ngã vật xuống giữa đường, cát và rong biển đang tuôn ra ào ạt khỏi thân thể. Mọi người nhìn thấy anh đều chạy trốn và gào thét. Đôi chân gỗ bật ra, và từ chỗ bắp cụt nhanh chóng trồi lên đám cỏ dài vô tận. Người anh bắt đầu phình ra, cơn mưa và cỏ hòa với cát tạo nên đất, tầng tầng lớp lớp bao bọc xung quanh như các lớp da chồng lên nhau. Chẳng bao lâu, anh đã to bằng con đường và cao như chính căn nhà mình.

Cocobolo - Tales of the Peculiar (Ransom Riggs)

Một nhóm người tập hợp lại và tấn công anh. Zheng vật lộn đứng trên đôi chân cỏ rồi bỏ chạy. Anh ngã, đè bẹp một ngôi nhà. Anh lại đứng lên và nặng nề bước, hướng về phía một quả đồi với những bước chân như sấm rền, để lại những cái hố lớn trên đường đi.
 
Đám đông đuổi theo anh, được tăng cường thêm bởi những người lính. Họ bắn tên vào lưng anh. Từ vết thương chảy ra vàng, thứ càng cổ vũ nhiều người tham gia cuộc tấn công. Trong khi ấy, Zheng vẫn không ngừng phình ra, chẳng mấy chốc anh đã to gấp đôi con đường và cao gấp ba lần căn nhà. Hình dạng của anh cũng mau chóng không giống con người nữa, hai cánh tay và chân đang biến mất trong khối banh đất khổng lồ đã từng là thân.
 
Anh lết đến con dốc bằng các chi nhỏ xíu và ngắn ngủn. Một khắc sau, chúng rút hết vào trong và chẳng còn gì để anh bám víu. Hình thể dạng cầu của anh bắt đầu lăn tròn xuống phía bên kia dốc, lúc đầu chậm, sau nhanh dần lên. Anh đã trở nên không thể cản trở được, san bằng những ngôi nhà, xe cộ và con người trên đường đi, trong khi vẫn không ngừng gia tăng kích cỡ.
 
Anh rẽ vào cảng, lăn xuống một bến tàu vỡ nát và rồi lao xuống biển, làm văng lên một đợt sóng lớn đến mức mọi con thuyền xung quanh đều ngập nước. Chìm xuống và trôi đi, anh bắt đầu lớn lên nhanh hơn bao giờ hết. Cỏ, đất, cát và rong biển nở rộng trên mặt nước thành hình một hòn đảo nhỏ. Sự biến đổi ngợp tâm trí đến mức anh không chú ý đến sự tiếp cận của vài chiếc chiến thuyền của nhà vua. Dù vậy, anh cảm nhận được khi chúng bắt đầu bắn đại bác vào người.
 
Đau đớn không thể tưởng, máu anh nhuộm vàng cả mặt biển trong ánh mặt trời. Anh đã nghĩ rằng cuộc sống của mình sắp chấm dứt – cho đến khi nghe thấy một giọng nói thân thương.
Là cha, đang gọi tên anh.
 
Cocobolo rẽ sóng tới giữa họ với một tiếng gầm lớn. Các cơn sóng ông tạo ra đánh vào các chiến thuyền của nhà vua như thể chúng là những món đồ chơi. Zheng cảm nhận được thứ gì đó kết nối anh bên dưới mặt nước, và rồi cha đang kéo anh ra ngoài biển. Một khi họ đã ở thoát khỏi nguy hiểm và tất cả đã yên bình, cha anh dùng cây dừa uốn cong ném đất vào những cái lỗ bị bắn xuyên qua người Zheng.
– “Cảm ơn cha,” Zheng nói, “Con không xứng với lòng tốt của cha.”
– “Đương nhiên là con xứng đáng,” cha anh trả lời.
– “Cha vẫn dõi theo con,” Zheng nói.
– “Đúng vậy,” cha anh bảo.
– “Trong suốt từng ấy năm sao?”
– “Ừ,” ông lại nói. “Ta có linh tính một ngày nào đó con sẽ cần sự giúp đỡ của ta.”
– “Nhưng con đã cư xử với cha tàn nhẫn.”
 
Cha anh im lặng một thoáng rồi ông nói. “Con là con trai ta.”
Máu của Zheng đã cầm nhưng giờ thì anh cảm nhận một nỗi đau còn lớn hơn: sự hổ thẹn quá đỗi. Zheng đã quen với nỗi hổ thẹn nhưng cảm giác này rất khác. Anh hổ thẹn bởi sự nhân ái anh đã thấy, anh hổ thẹn bởi cách anh đã đối xử với người cha tội nghiệp. Nhưng hổ thẹn hơn hết là anh đã xấu hổ ra sao về chính bản thân và về cái mà anh phải trở thành.
– “Cha ơi, con xin lỗi.” Zheng khóc. “Con vô cùng xin lỗi.”
 
Ngay cả khi anh khóc, Zheng có thể cảm thấy anh đang lớn lên. Cát, cỏ và đất trải dài ra, đám rong biển ken chặt thành một khu rừng ngầm dưới lòng biển. Rặng san hô quanh cha anh kết nối chính nó với rặng san hô bắt đầu bao quanh Zheng, và nhẹ nhàng, hòn đảo Cocobolo già kéo người trẻ hơn tiếp tục ra xa khơi.
– “Có một chỗ tuyệt vời ở gần Madagascar, ở đó chúng ta có thể nghỉ ngơi một cách an toàn,” Cocobolo cha nói. “Ta tin con cần một giấc ngủ sâu và an lành.”
 
Zheng để bản thân anh bị kéo đi, và ngày tháng trôi qua, anh bắt đầu thấy mọi thứ tuyệt diệu và hoàn toàn mới mẻ.
Anh cảm thấy như là chính mình. 

About Tracy Elle

Check Also

Dịch châu chấu năm 1874

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1)

Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1) Thủa trước từng …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *