Wednesday , September 20 2017
Home / Read Books Online / Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ năm: Đảo Cocobolo (phần 1)
Tales of the Peculiar: Truyện thứ bảy: Đảo Cocobolo

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ năm: Đảo Cocobolo (phần 1)

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ năm: Đảo Cocobolo (phần 1)

Khi còn là một chú nhóc, Zheng tôn thờ cha mình. Lúc bấy giờ là triều đại Hốt Tất Liệt ở Trung Hoa cổ đại, rất lâu trước khi người Âu Châu thống lĩnh biển khơi. Cha cậu, Liu Zhi là một nhà thám hiểm đại dương danh tiếng. Người ta nói trong máu ông có lẫn nước biển. Trước năm 40 tuổi, ông đã thành công hơn bất kỳ thủy thủ nào đi trước: ông vẽ bản đồ toàn bộ vùng bờ biển phía đông của Châu Phi, giao tiếp với các bộ lạc chưa ai biết ở trung tâm New Guinea và Broneo, và xác định chủ quyền đối với những lãnh thổ mới bao la cho đế chế. Dọc đường đi, ông đã chiến đấu với lũ hải tặc và bọn trộm cướp, dâp tắt một cuộc bạo loạn và hai lần sống sót khi bị đắm tàu. Một bức tượng bằng sắt của ông được đặt ở vịnh Tianjin, nhìn đăm đăm ra biển. Bức tượng là tất cả những gì Zheng có về cha mình vì bản thân ông đã mất tích khi Zheng chỉ mới tròn mười tuổi.
 
Chuyến thám hiểm cuối cùng của Liu Zhi nhằm khám phá hòn đảo của Cocobolo, truyền thuyết kỳ bí, nơi được truyền tụng rằng hồng ngọc mọc ra trên cây và những chiếc hồ đổ đầy vàng đun chảy. Trước khi ra đi, ông bảo Zheng: Nếu không may cha không bao giờ trở về nữa, hãy hứa là một ngày nào đó con sẽ đi tìm cha. Dưới gót chân con đừng để cho cỏ mọc!”
 
Zheng cương quyết thề, nghĩ rằng ngay cả đại dương hung hãn cũng sẽ chẳng khi nào đánh bại một người đàn ông như cha mình – nhưng Liu Zhi đã không bao giờ trở về nhà. Sau một năm bặt tin tức, hoàng đế tổ chức một buổi tang lễ trang trọng trong danh dự. Zheng không nguôi ngoai, nhiều ngày trời cậu lặng lẽ khóc dưới chân bức tượng. Mặc dù cậu đã lớn hơn, những điều cậu biết về Liu Zhi là cậu quá trẻ để hiểu được khi cha còn sống, và nhận định về cha cũng dần dần thay đổi. Liu Zhi là một người kỳ quặc, và thậm chí ông càng ngày càng trở nên kỳ quặc vào lúc cuối đời. Tin đồn râm ran rằng ông đã hóa điên.
– “Cha ngày nào cũng ra biển bơi lội nhiều giờ, ngay cả mùa đông,” anh trai cả của Zheng nói. “Cha chẳng mấy ở yên được trên đất liền.”
– “Anh ấy nghĩ mình có thể trò chuyện với đám cá voi,” chú Ai của Zheng nói, cười lớn. “Có lần chú còn nghe thấy anh ấy cố nói ngôn ngữ của chúng.”
– “Ông ấy muốn cả nhà chúng ta dọn đi và đến sống ở một hòn đảo ở giữa hư không,” mẹ Zheng nói. “Mẹ bảo với cha rằng, chúng ta dự tiệc ở trong cung điện, chúng ta khoản đãi các vương tôn, tử tước! Hà cớ gì chúng ta lại từ bỏ cuộc sống này để sống như đám mọi rợ trong hố cát?” Sau lần đó, cha con hiếm khi mở miệng nói chuyện với mẹ.
 
Mọi người bảo Liu Zhi sớm đạt được những thành tựu vĩ đại trong đời, nhưng sau rồi ông bắt đầu theo đuổi ảo mộng. Ông dẫn đầu một hành trình nhằm tìm ra vùng đất của những con chó biết nói. Ông nói về một nơi ở điểm cực Bắc của Đế Chế La Mã tồn tại những phụ nữ thay hình đổi dạng có khả năng ngưng đọng thời gian. Ông bị tầng lớp trí thức xa lánh và cuối cùng hoàng tộc ngừng tài trợ cho các chuyến thám hiểm của ông – vì vậy ông bắt đầu tự bỏ tiền để thực hiện chúng. Khi gia tài riêng đã khánh kiệt, bỏ lại vợ con gần như không một xu dính túi, ông ôm mộng về chuyến đi tìm Cocobolo để thu gom của nả.
 
Zheng đã nhìn thấy tính lập dị của cha cậu dẫn đến sự sa sút ra sao, do vậy khi bước vào tuổi trưởng thành, cậu thận trọng tránh đi vào vết xe đổ của cha. Trong máu Zheng cũng lẫn nước biển và giống như cha cậu trở thành một thủy thủ – nhưng hoàn toàn theo một kiểu khác. Câu không chỉ huy các đoàn thám hiểm, không tham gia các hành trình tiên phong xác lập vùng đất mới cho đế quốc. Cậu đơn thuần là một người thực tế, một thương gia, và cậu cai quản một đoàn tàu thương mại. Cậu không mạo hiểm. Cậu tránh các lộ trình ưa thích của hải tặc và không bao giờ đi chệch các vùng biển quen thuộc. Và cậu rất thành công.
 
Cuộc sống trên đất liền của cậu cũng bình thường như thế. Cậu dự tiệc ở cung điện, duy trì mối quan hệ thân hữu với tất thảy những ngưới chính trực. Cậu không bao giờ thốt ra một từ gây sửng sốt hoặc đưa ra một ý kiến gây tranh cãi nào. Cậu đạt được vị trí trong xã hội và có cuộc hôn nhân danh giá với cháu gái được sủng ái của nhà vua, điều đó đặt cậu vào vòng chân tơ trong tầng lớp quý tộc.
 
Để bảo vệ tất cả những thứ đang có, cậu đau đớn tách bản thân khỏi cha. Cậu chưa từng nhắc một câu tới Liu Zhi. Cậu đổi họ và giả bộ như họ không hề liên quan gì. Song tuổi càng cao, càng khó để Zheng xua đi những ký ức về cha mình. Các phụ lão trong họ thường bình luận về những cử chỉ giống hệt nhau giữa Zheng và Liu Zhi.
– “Cách cháu đi, đứng,” dì Xi Pen của cậu nói. “Ngay cả từ ngữ mà cháu chọn – nó cứ như thể anh ấy đang đứng trước mặt dì.”
 
Do đó Zheng cố gắng thay đổi bản thân. Anh bắt chước dáng đi hấp tấp của anh trai mình, Deng – người mà chưa ai so sánh với cha anh cả. Trước khi cất lời, anh dừng lại để tái sắp xếp các từ ngữ trong đầu và chọn những từ khác có nghĩa tương đương. Dù thế, anh không thể thay đổi được gương mặt, nên mỗi khi anh đi qua vịnh, bức tượng khổng lồ của cha lại nhắc Zheng nhớ rằng họ giống nhau nhiều đến thế nào. Vì thế, một đêm khuya, anh lẻn ra vịnh với một sợi dây thừng và một tay quay và cùng với sự nỗ lực rất nhiều, anh kéo bức tượng xuống.
 
Vào sinh nhật thứ 30, giấc mơ bắt đầu. Anh ta bị quấy nhiễu bởi ảo ảnh lúc đêm khuya về một ông lão – đói khát, khắc khổ, chòm râu bạc trắng dài đến tận đầu gối, không còn giống Zheng chút nào – vẫy vẫy một cách tuyệt vọng từ bờ biển hẻo lánh của cồn đảo nắng cháy. Zheng giật mình tỉnh dậy lúc nửa đêm, mồ hôi vã ra trên trán, đau khổ bởi tội lỗi. Anh đã từng lập một lời thề với cha, lời thề mà anh chưa bao giờ cố gắng để hoàn thành.
Đi tìm cha đi.
 
Thầy thuốc của anh chuẩn bị cho anh một loại thuốc công hiệu. Anh uống nó mỗi đêm trước khi đi ngủ và nó khiến anh ngủ ngon lành, không mộng mị đến tận sáng hôm sau.
Đóng cửa vào giấc mơ, cha của Zheng lại tìm ra những cách khác để ám ảnh anh.
 
Một ngày, Zheng nhận thấy mình lai vãng gần bến tàu, một động lực bí ẩn thúc đẩy anh nhảy xuống biển bơi một vòng – giữa mùa đông. Anh cưỡng lại sự thôi thúc đó, và trong nhiều tuần liền cấm bản thân không được nhìn ra biển.
 
Một thời gian ngắn sau đó, anh chỉ huy một hành trình tới Thượng Hải, bên dưới boong tàu anh nghe thấy bài hát của một con cá voi. Anh áp tai vào thành tàu, lắng nghe. Trong một khắc, anh đã nghĩ anh có thể hiểu được con cá voi đang nói gì qua những nguyên âm kéo dài, khác thường của nó.
Co….co…bo…lo!
 
Anh nút bông vào tai. chạy ào lên cầu thang, và từ chối đi xuống dưới boong lần nữa. Anh bắt đầu lo mình sẽ mất trí giống cha.
 
Trở về nhà trên đất liền, Zheng có một giấc mơ mới, một giấc mơ mà ngay cả loại thuốc anh uống hàng đêm cũng vô tác dụng. Trong mơ, Zheng đang vạch lá lấy lối đi vào sâu bên trong một hòn đảo nhiệt đới khi hồng ngọc chảy xuống như mưa từ các vòm cây. Không gian ngột ngạt dường như phả ra cái tên anh – Zheng, Zheng – và mặc dù anh cảm nhận được sự hiện diện của cha ở khắp xung nơi nhưng anh không thấy bóng người nào. Kiệt sức, anh ngồi xuống một trảng cỏ, và rồi đột nhiên cỏ mọc cao lên xung quanh anh, cỏ xanh nhô lên từ đất bao bọc anh, siết chặt đến ngạt thở.
 
Anh bàng hoàng tỉnh giấc, hai bàn chân ngứa điên lên. Lột phăng tất, anh choáng váng khi phát hiện chúng phủ đầy cỏ. Anh cố rũ đi. nhưng mỗi ngọn cỏ đã dính liền với gan bàn chân. Chúng đang mọc ra từ đó.
 
Sợ làm kinh động vợ mình. Zheng nhảy ra khỏi giường, chạy vào nhà tắm để cạo.
“Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra với mình?” anh ta thầm nghĩ. Câu trả lời quá rõ ràng: Anh đã mất trí, hệt như cha anh ngày xưa.
 
Buổi sáng tiếp theo, lúc thức dậy anh nhận ra không chỉ cỏ đã mọc lại trên hai bàn chân, mà những búi rong biển dài ngoằng cũng đang mọc lên từ nách. Anh chạy hết tốc lực vào nhà tắm, nhổ đám rong biển đi – nó rất đau, rồi cạo bàn chân lần thứ hai.
 
Ngày kế tiếp, anh thức dậy với cỏ và rong trồi ra từ bàn chân và hai bên nách như cũ, cũng như có thêm một khám phá mới: tấm trải trên giường anh đầy cát. Nó rơi ra từ các lỗ chân lông của anh trong đêm.
 
Anh vào nhà tắm, cắt đám rong biển và cạo bàn chân, vẫn tin chắc không có gì hết, chỉ do anh mất trí. Nhưng khi trở lại, cát vẫn ở trên giường, hết thảy phủ lên vợ anh, lẫn trong tóc cô ấy. Bấy giờ cô đã tỉnh giấc, vô cùng khó chịu, cố rũ nó đi một cách vô vọng.
 
Nếu vợ anh có thể nhìn thấy nó, Zheng nhận ra, nó phải là thật. Cát, cỏ, tất cả những thứ đó. Có nghĩa là sau mọi chuyện anh không điên. Có điều gì đó đang xảy ra với anh.
 
Anh đi đến gặp thầy lang, người đưa cho anh một loại thuốc đắp khó ngửi để thoa lên khắp người. Khi nó không giúp gì được, anh lại tìm tới một nhà giải phẫu, ông ta bảo anh chẳng thể làm gì được, chỉ còn cách cưa hai bàn chân và trét keo bịt lỗ chân lông lại. Anh đương nhiên không thể chấp nhận cách ấy nên lại tới chỗ một thầy tu và họ cùng nhau tụng kinh niệm phật. Nhưng Zheng ngủ gật lúc tụng kinh, thành ra khi tỉnh dậy anh nhận thấy anh đã vãi cát ra khắp gian phòng của nhà sư và vị sư tức giận đã đá anh ta khỏi chùa.
 
Dù cho bất kể cái gì không ổn xảy ra với anh đi nữa thì dường như cũng vô phương cứu chữa, triệu chứng chỉ ngày càng nặng thêm. Giờ thì cỏ mọc trên bàn chân anh mọi lúc, không chỉ ban đêm, rong biển làm anh có mùi giống như bờ cát sau khi thủy triều rút xuống. Vợ anh bắt đầu ngủ giường riêng trong một căn phòng khác. Anh lo lắng các đối tác làm ăn nghe được tình trạng của mình sẽ lánh xa. Rồi anh sẽ bị hủy hoại. Trong nỗi tuyệt vọng, anh đã tính đến chuyện cưa đứt bàn chân và đổ keo vào lỗ chân lông trét kín. Nhưng rồi, một ký ức đột ngột lóe lên, lời cuối cùng cha anh nói với anh vang lên bên tai.
Đừng để cỏ mọc dưới gót chân con.
 Tales of the Peculiar: Truyện thứ bảy: Đảo Cocobolo

Hiện tại, cảm giác thần bí đó, cái mà Zheng đã tự hỏi suốt nhiều năm, vẫn vẹn nguyên hoàn hảo. Nó là một thông điệp, một thông điệp mã hóa. Cha anh biết điều này sẽ xảy đến với Zheng. Ông biết bởi nó từng xảy đến với ông! Họ chia sẻ nhiều hơn một khuôn mặt, cách đi đứng và nói năng, họ còn cùng chung cả căn bệnh kỳ lạ.

Đi tìm cha đi, ông đã từng nói. Đừng để cỏ mọc dưới gót chân con.
 
Liu Zhi không ra đi để tìm kho tàng huyền thoại. Ông ra đi để tìm phương thuốc. Và nếu như Zheng còn hy vọng thoát khỏi chứng bệnh quái đản để quay về cuộc sống bình thường, anh phải thực hiện lời hứa với cha.
 
Bữa tối hôm đó, anh thông báo ý định với gia đình. “Con sẽ đi một chuyến để tìm cha,” anh nói.
Cả nhà hoài nghi. Bao nhiêu người đã từng nỗ lực tìm ông và thất bại, họ nhắc nhở anh. Hoàng đế đã chi tiền cho những cuộc tìm kiếm nhưng chưa từng tìm thấy bất cứ dấu vết nào của người hay chuyến thám hiểm của cha anh. Liệu anh, một nhà buôn chưa khi nào dong buồm đi đâu ngoài những lộ trình thương mại an toàn, thực sự tưởng rằng sẽ may mắn hơn họ chăng?
– “Con có thể làm được, mọi người sẽ thấy,” Zheng nói. “Con phải tìm cho ra hòn đảo mà cha tìm kiếm.”
– “Dẫu con có là một hoa tiêu giỏi nhất, con cũng chẳng bao giờ tìm được nó,” dì Xi nói. “Làm sao con có thể tìm một nơi không tồn tại cơ chứ?”
 
Zheng hạ quyết tâm chứng minh cho gia đình thấy họ đã sai. Hòn đảo ấy tồn tại và anh biết làm thế nào để tìm nó. Anh sẽ dừng uống thuốc ngủ và để cho giấc mơ chỉ dẫn anh. Nếu không được, anh sẽ lắng nghe lũ cá voi!
 
Người bạn tri kỷ cũng hết sức phản đối anh. Kể cả hòn đảo đó tồn tại đi nữa, anh ta nói, thì mọi thủy thủ khẳng định nhìn thấy nó đều thề rằng nó không thể tiếp cận được. Họ nói nó chuyển động trong bóng đêm? Bằng cách nào cậu có thể đặt chân lên một hòn đảo khi nó luôn chạy trốn khỏi cậu?” người bạn hỏi.
– “Bằng cách vận hành chiếc tàu nhanh nhất từng được làm ra từ trước đến nay,” Zheng đáp.
 
Zheng tiêu tốn phần lớn của cải vào việc đóng tàu. Anh đặt tên cho nó là Improbable. Con tàu gần như làm anh phá sản, và anh phải vay nợ để thuê đoàn thủy thủ.
 
Vợ anh vô cùng tức giận. “Anh để chúng ta sống trong ngôi nhà rách nát!” cô ta gào lên. “Tôi phải nhận công việc giặt giũ để khỏi chết đói.”
– “Tôi sẽ đổ đầy túi hồng ngọc khi tôi tìm thấy Cocobolo,” Zheng nói. “Khi trở về, tôi sẽ giàu chưa từng thấy. Rồi mình xem.”
 
Tàu căng buồm. Người ta đồn Cocobolo nằm ở phía nam Ceylon trên Ấn Độ Dương nhưng hòn đảo chẳng khi nào ở cùng một vị trí đến hai lần. Zheng thôi dùng thuốc ngủ và đợi những giấc mơ. Trong lúc đó, con thuyền xuôi về phía Ceylon.
 
Trên đường, họ chạm trán các tàu khác, kiếm tin tức về Cocobolo. “Tôi trông thấy nó ở chân trời phía đông ba tuần trước,” một bác ngư dân nói, chỉ về biển cả. “Về hướng biển Ả Rập.”
 
Những giấc ngủ của Zheng tuyệt nhiên vẫn không mộng mị, do vậy họ dong buồm về phía đông. Ở biển Ả Rập, họ gặp một thuyền trưởng, người nói rằng ông nhận ra nó vào hai tuần trước. “Ở phía Tây, gần Sumatra,” ông ta nói.
 
Trước đó, Zheng bắt đầu nằm mơ song các giấc mơ đều vô nghĩa, vì thế họ lại dong buồm sang phía tây. Tại Sumatra, một người đàn ông hét vọng xuống từ vách đá ven biển rằng Cocobolo được nhìn thấy ở phía đông nam, gần Thisnadhoo. “Các vị vừa lỡ nó,” ông ta nói.
 
Cứ thế hành trình đã kéo dài vài tháng. Thủy thủ đoàn bắt đầu mệt mỏi, đã có tiếng xầm xì nhỏ to về cuộc nổi loạn. Người bạn tri kỷ hối thúc Zheng từ bỏ.
“Nếu hòn đảo có thật, cho đến giờ hẳn chúng ta phải tìm được nó rồi,” anh ta nói.
 
Zheng nài nỉ thêm lần nữa. Anh dành cả đêm hôm đó cầu nguyện giấc mơ tiên tri, và ngày tiếp theo bên dưới boong tàu, với đôi tai dán vào vách, anh gắng lắng nghe bài hát của cá voi. Khi cả bài hát lẫn giấc mơ đều chẳng đến, Zheng tuyệt vọng. Nếu anh tay trắng quay về, anh sẽ nhẵn túi mà vẫn không chữa được bệnh. Vợ anh chắc chắn sẽ bỏ anh. Gia đình sẽ xa lánh anh. Những nhà đầu tư sẽ từ chối cấp tiền và công việc kinh doanh của anh sẽ đổ bể.
 
Anh đứng trên mũi tàu, chán nản, nhìn chăm chăm xuống mặt nước xanh thẳm đang nổi sóng. Tự nhiên anh cảm thấy một sự xui khiến bất chợt khiến anh muốn bơi. Lần này, anh không còn kìm nó lại.
 
Anh đáp xuống mặt nước với sức mạnh khó tin. Dòng nước dữ dội và lạnh kinh hoàng. Nó nhấn anh chìm xuống.
Anh không chống trả. Anh cảm tưởng mình đang chết đuối.
 
Từ trong bóng tối xuất hiện một cặp mắt khổng lồ ngự trên một khối thịt xám lừng lững. Nó là một con cá voi và nó đang di chuyển mau lẹ về phía anh. Trước khi nó có thể va vào anh, con cá voi đã lặn xuống và biến khỏi tầm mắt. Rồi bất ngờ, hai bàn chân của Zheng chạm vào thứ gì đó răn rắn. Từ bên dưới, con cá voi đang đẩy, đưa người anh lên phía trên.
 
Họ nhô lên khỏi mặt nước cùng nhau. Zheng nhổ ra một phổi đầy nước. Ai đó trên thuyền tung cho anh sợi dây thừng. Anh cột nó quanh eo và khi anh đang được kéo lên tàu, anh nghe thấy con cá voi bên dưới hát.
Bài hát của nó nói rằng: Đi theo ta.
 
Khi đã được kéo trở lại khoang tàu, Zheng nhìn con cá voi bơi đi. Dù vẫn run lên vì lạnh và thở khó nhọc, anh vẫn tìm ra sức để la lên, “Đi theo con cá voi kia!”

About Tracy Elle

Check Also

Dịch châu chấu năm 1874

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1)

Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 1) Thủa trước từng …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *