Wednesday , December 13 2017
Home / Read Books Online / Đọc truyện Red Queen – Nữ hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : chương 2 (Full)
Nữ hoàng Đỏ

Đọc truyện Red Queen – Nữ hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : chương 2 (Full)

Đọc truyện Red Queen – Nữ hoàng Đỏ (Victoria Aveyard) : chương 2 (Full)

Red Queen – tác giả Aveyard là cuốn đầu tiên mở đầu một series giả tưởng ly kỳ. Nhân vật chính là Mare Barrow – một cô bé thường dân sống tại ngôi làng nhỏ nhếch nhác. Thế giới của Mare phân chia quyền lực rõ rệt bằng dòng máu. Những người máu Đỏ như Mare phải phục dịch cho tầng lớp máu Bạc ưu tú. Thế nhưng, số phận đã dẫn dắt Mare từ một tên trộm nghèo đói sang một con đường mà cô không thể ngờ – trở thành nàng công chúa Bạc thất lạc của một dòng dõi vương giả. Liệu Mare có thể vui vẻ an hưởng cuộc đời vinh hoa phú quý? Hay số phận của cả gia đình và địa vị thấp hèn của người Đỏ vẫn luôn day dứt trong lòng cô? Tiểu thuyết đầu tay của Aveyard được nhận định là sự kết hợp khéo léo của hai bom tấn Graceling và The Selection. Cung điện, hoàng gia, tài năng, lòng dũng cảm, âm mưu, quyền lực… sẽ cùng hòa quyện trong câu chuyện hấp dẫn này. Mời các bạn cùng đọc truyện Red Queen – Nữ hoàng Đỏ qua bản dịch của Used Book Store VN.

Chương 2:

Nhà của chúng tôi nhỏ xíu, kể cả nếu đem so với mặt bằng chung của làng Stilts nhưng ít nhất chúng tôi cũng có một tầm nhìn. Trước khi bị thương cha đã dành một kỳ phép của mình để xây cho ngôi nhà cao đủ để có thể nhìn sang bên kia sông. Dẫu qua những đám mây mùa hè bạn sẽ nhìn thấy rõ những rìa đất sát cạnh rừng chìm vào quên lãng. Chúng giống như một căn bệnh, nhưng từ phía Bắc sang phía Tây những mỏm đồi hoang sợ lại là một lời nhắc nhở bình tĩnh. Có quá nhiều những thứ ở ngoài đó. Vượt qua chúng tôi, vượt qua người Bạc, vượt cả những gì tôi biết.

Tôi trèo lên thang để vào nhà, những thanh gỗ mòn vẹt theo dấu những bàn tay lên xuống mỗi ngày. Từ đây tôi có thể nhìn thấy chiếc thuyền đang hướng về phía thượng nguồn, kiêu hãnh tung bay cờ phướn rực rỡ. Người Bạc. Họ là tầng lớp duy nhất đủ giàu để sử dụng những phương tiện riêng. Trong khi họ có những chiếc xe, những chiếc thuyền sang trọng, thậm chí cả máy bay lên thẳng, chúng tôi chẳng có gì ngoài đôi chân, hoặc may hơn là một chiếc xe kéo.

Các tàu thuyền thẳng hướng tới Summerton, thành phố nhỏ bao quanh nơi ở mùa hè của nhà vua. Gisa đã ở đó hôm nay, giúp các thợ may mà em đang học nghề. Họ thường tới chợ mỗi khi nhà vua ghé thăm để bán các hàng hóa của mình cho những thương gia và quý tộc Bạc hộ tống hoàng gia thành đoàn. Bản thân cung điện được gọi là Sảnh Mặt Trời, và nó được coi như một kỳ quan, nhưng tôi chưa bao giờ trông thấy nó. Tôi chẳng hiểu tại sao hoàng tộc lại phải có một ngôi nhà thứ hai, đặc biệt là khi ở thủ đô đã có một cung điện lộng lẫy tuyệt vời. Nhưng giống như tất cả người Bạc, họ làm thế không phải bởi nhu cầu mà bởi ý muốn. Và những gì họ muốn, họ phải có cho bằng được.
 
Trước khi tôi mở cửa để bước vào sự hỗn độn quen thuộc, tôi vỗ vào lá cờ treo trước hiên nhà. Ba ngôi sao đỏ trên nền vải màu vàng, mỗi ngôi sao cho một người anh, và khoảng trống để thêm vào đó. Khoảng trống cho tôi. Hầu hết mọi ngôi nhà đều có lá cờ tương tự, một số có sọc màu đen thế chỗ các ngôi sao như lời nhắc nhở lặng lẽ rằng con em họ đã chết.
 
Bên trong nhà, mẹ đổ mồ hôi bên bếp lò, khuấy một nồi hầm trong khi cha tôi đăm đăm nhìn nó từ chiếc xe lăn. Gisa đang thêu một cái gì đó đẹp và tinh tế đặt trên bàn, thứ hoàn toàn vượt quá sự hiểu biết của tôi.
 
Con về rồi đây” tôi không nói với riêng ai cả. Cha trả lời với một cái vẫy tay, mẹ gật đầu và Gisa không ngẩng lên khỏi đống lụa của mình.
 
Tôi thả cái túi chứa đồ ăn cắp ngay bên cạnh em, để những đồng xu kêu leng keng to hết mức có thể. “Chị nghĩ chị đã có đủ tiền để mua một chiếc bánh cho ngày sinh nhật cha. Và thêm nhiều pin, đủ để dùng cả tháng“.
 
Gisa nhìn cái túi, cau mày với vẻ chán ghét. Em mới chỉ mười bốn nhưng sắc sảo hơn so với tuổi. “Một ngày nào đó người ta sẽ đến và lấy đi hết mọi thứ chị có”.
 
Đừng ghen chứ Gisa“. Tôi la mắng, vỗ nhẹ lên đầu em. Đôi tay em đưa lên mái tóc đỏ bóng mượt, hoàn hảo, vuốt nó lại trong búi tóc cầu kỳ của mình.
 
Tôi luôn ao ước có màu tóc như của em gái dù chưa bao giờ nói ra. Trong khi tóc của Gisa đỏ như lửa, tóc tôi trông giống màu nâu của dòng sông. Sẫm ở gốc và nhạt dần ở ngọn tóc, như thể màu sắc đã bợt bạt khỏi mái tóc cùng với gánh nặng cuộc sống ở Stilt. Phần lớn mọi người cắt ngắn để che giấu đuôi tóc xám nhưng tôi thì không. Tôi muốn nhắc mình rằng cả mái tóc cũng biết là cuộc sống không nên cứ trôi đi như thế này.
 
Em không ghen. Gisa hờn giận rồi quay ngoắt lại với công việc. Em đang thêu những bông hoa lửa, mỗi bông là một ngọn lửa rực rỡ đối chọi với tấm vải lụa đen bóng.
 
Đẹp đấy, Gee“. Tôi để bàn tay trượt trên một bông hoa, sững sờ trước cảm giác mượt mà của nó. Em liếc nhìn lên, nhoẻn cười thật tươi. Dù chúng tôi lúc nào cũng tranh chấp, em biết rằng đối với tôi em luôn là ngôi sao nhỏ. Cũng như mọi người luôn biết rằng tôi mới là người ghen với Gisa. Tôi chẳng biết làm gì ngoài việc ăn cắp từ những người thật sự làm việc.
 
Một khi em kết thúc việc học nghề, em có thể mở cửa hàng riêng. Những người Bạc từ khắp nơi sẽ đổ đến để mua khăn tay, cờ quạt hoặc quần áo. Em sẽ đạt được những gì mà chỉ số ít người Đỏ làm được và có một cuộc sống tốt đẹp. Em sẽ nuôi cha mẹ, và cho tôi cùng các anh trai một công việc lặt vặt nào đó giúp kéo chúng tôi khỏi chiến tranh. Một ngày nào đó, Gisa sẽ cứu chúng tôi, chỉ bằng không gì hơn ngoài kim và chỉ.
 
Các con gái tôi, trái ngược như đêm và ngày“. Mẹ lẩm bẩm luồn một ngón tay qua mái đầu lốm đốm bạc. Mẹ không có ý nói nó là một điều hổ thẹn, chỉ là một sự thật cay đắng. Gisa khéo léo, xinh đẹp, ngọt ngào. Tôi thì thô vụng hơn một chút , như mẹ đã nhân từ nhận xét . Là bóng tối so với ánh sánh của Gisa. Tôi đồ rằng điểm chung duy nhất giữa hai đứa là ba cặp khuyên tai được chia đôi, kỷ niệm về những người anh trai ra trận.

Cha lăn xe ra từ góc nhà, một bàn tay đấm ngực. Điều này rất thường tình khi ông chỉ còn một lá phổi thực sự. May mắn là tài năng của một thầy lang Đỏ đã cứu ông, thay thế lá phổi hỏng bằng một thiết bị giúp cho cha thở. Đó hẳn nhiên không phải một phát minh của người Bạc, họ không cần dùng nó. Họ có những lương y riêng, những người không hoài phí thời gian chữa bệnh cho người Đỏ hay thậm chí là làm việc ở tiền tuyến để cứu sống binh lính. Hầu hết họ sống trong thành phố, cố gắng kéo dài sự sống cho những người Bạc già cả, vá các lá gan bị phá hủy bởi rượu hay các chất độc hại tương tự. Do vậy, chúng tôi đành phải tìm đường cứu mình ở một khu chợ ngầm công nghệ và sáng chế. Một số là vớ vẩn, số nhiều chẳng có tác dụng gì hơn nhưng một chút kim loại chắp nối đã cứu mạng cha tôi. Tôi luôn nghe thấy nó kêu lách tách, một xung động nhỏ giữ cho cha thở.- Ta không thích bánh. Ông càu nhàu. Tôi không bỏ lỡ ánh nhìn của ông về chiếc bụng đang ngày càng phát tướng.

– Vâng vậy nói cho con biết cha muốn cái gì? Một cái đồng hồ mới hay là…

– Mare, cha không xem thứ gì đó con đánh cắp khỏi cổ tay ai đó là mới.

Trước khi một cuộc chiến mới lại nổ ra ở nhà Barrow, mẹ nhấc chiếc nồi hầm ra khỏi bếp. “Bữa tối đã sẵn sàng“. Mẹ mang nó ra bàn và làn hơi phả về phía tôi.

Nó thơm quá, mẹ. Gisa nói dối. Cha thì không quá lịch thiệp, ông cau có nhìn bữa ăn.

Không muốn ngẩng lên, tôi cắm cúi xuống món hầm. Không tệ như thường lệ. Một sự kinh ngạc dễ chịu len lỏi trong tôi. “Mẹ đã dùng hạt tiêu mà con mang cho mẹ?”

Thay vì gật đầu, mỉm cười và cảm ơn vì tôi đã chú ý, mẹ đỏ mặt và không trả lời. Bà biết tôi lấy trộm nó, như tất cả những món quà tặng khác của tôi.

Gisa tròn mắt ngó bát súp của mình, biết câu chuyện rồi sẽ đi tới đâu. 
Bạn sẽ nghĩ rằng đến bây giờ tôi đã quen với nó, với sự bất bình của cả nhà nhắm vào tôi.
Thở dài, mẹ úp mặt vào giữa hai bàn tay. “Mare, con biết là mẹ thấy – mẹ chỉ ước..”
Tôi nói nốt giúp mẹ. “Ước là con giống như Gisa?”
 
Mẹ lắc đầu. Lại thêm một lời nói dối khác. “Tất nhiên là không rồi. Ý mẹ không phải vậy.”
Đúng là thế.” Tôi chắc rằng họ có thể cảm nhận được sự cay đắng của tôi ở tít phía bên kia ngôi làng. Tôi cố gắng hết sức để giữ cho giọng nói của mình không vỡ òa. “Đó là cách duy nhất con có thể giúp đỡ trước…trước khi con ra đi.
 
Đề cập đến chiến tranh là một cách nhanh chóng để cả nhà im lặng. Ngay cả tiếng thở khò khè của cha phút chốc cũng ngưng, mẹ quay đầu đi, gò má đỏ bừng lên vì giận dữ. Dưới gầm bàn, đôi tay Gisa xiết chặt tay tôi.
 
Mẹ biết con đang làm tất cả mọi điều con có thể, vì những lý do chính đáng“. Mẹ thì thầm. Đã rất nhiều lần mẹ nói điều này nhưng nó xoa dịu tôi như mọi khi.
Tôi câm nín và buộc phải gật đầu.
 
Liền sau đó Gisa nhảy dựng lên khỏi chỗ, trông như bị chấn động. “Ồ, con suýt nữa quên mất. Con đã ghé vào bưu điện trên đường từ Summerton về nhà. Có một lá thư từ anh Shade”.
 
Hệt như một quả bom được tháo chốt, mẹ và cha đua nhau giành lấy chiếc phong bì lấm lem mà Gisa rút ra từ áo khoác. Tôi để họ bóc nó ra, săm soi tờ giấy. Nhưng họ không thể đọc để biết bất cứ thứ gì mà nó viết.
 
Cha ngửi lá thư, cố gắng nhận biết mùi hương. “Có mùi thông. Không có mùi khói. Đó là tin tốt, nó đã rời khỏi Choke”.
 
Cả gia đình đều thở phào nhẹ nhõm. Choke là dải đất bom đạn nối Norta và Lakeland, nơi tập trung cuộc chiến tranh ác liệt. Binh sĩ dành phần lớn thời gian ở đó, chui lủi trong các đường hào cam chịu nổ tung hoặc bị dồn ép và kết thúc trong một vụ tàn sát. Phần còn lại của đường biên giới chủ yếu là hồ, nằm ở phía bắc xa xôi là những lãnh nguyên quá lạnh lẽo và cằn cỗi để tranh giành. Nhiều năm trước, cha đã bị thương tại chính Choke, khi một quả bom rơi xuống đơn vị. Hiện tại Choke đã bị cào xới đến nát bấy bởi cuộc chiến kéo dài nhiều thập kỷ, khói của các vụ nổ làm nên đám sương mù trường cửu và không gì có thể mọc lên ở đó. Mảnh đất chết và xám lợt, giống hệt tương lai của chiến tranh.
 
Cha cuối cùng cũng đưa lá thư cho tôi đọc, tôi mở nó với sự hồi hộp mãnh liệt, nửa háo hức nửa lo sợ những gì Shade viết.
 
Cả nhà thân yêu. Con vẫn còn sống. Chắc chắn thế
Cha và tôi cùng bật cười. Gisa cũng mỉm cười. Còn mẹ không hẳn thích thú, mặc dù Shade luôn mở đầu mọi lá thư như vậy.
 
Chúng con đã được điều động khỏi tiền tuyến, như khứu giác tinh nhạy của cha có lẽ đã đoán được. Thật tốt khi được quay trở lại căn cứ. Nơi đây Đỏ như ánh bình minh khi không có lấy một sĩ quan Bạc. Và khi không còn khói lửa của Choke, mặt trời mọc lên kiêu hãnh hơn mỗi sáng. Nhưng con sẽ không ở đây lâu. Đã có lệnh điều chuyển đơn vị tới vùng hồ và bọn con đã được giao cho một trong số các chiến hạm mới. Con đã gặp một y sĩ rời khỏi đơn vị cũ, cô ấy nói có biết Trammy và bảo rằng anh ấy vẫn khỏe. Bị trúng một mảnh đạn khi rút lui khỏi Choke nhưng anh ấy đã hồi phục rất nhanh. Không bị nhiễm trùng. Không bị thương tật nào vĩnh viễn“.
Mẹ thở mạnh, lắc đầu. “Không có thương tật vĩnh viễn“. Bà chế giễu.
 
Không có tin tức gì về Bree nhưng con không lo lắng. Anh ấy là người giỏi nhất trong ba đứa và anh sắp đến hạn nghỉ phép năm năm của mình. Anh ấy sẽ sớm trở về nhà. Mẹ đừng lo lắng nữa. Gisa, đừng có quá tự mãn mặc dù em xứng đáng. Mare, thôi làm con nít bắng nhắng mọi lúc và bắt nạt cậu Warren. Cha, con tự hào về cha. Luôn luôn như vậy. Yêu cả nhà”.
 
Đứa con trai mà cha mẹ yêu quý nhất, người anh mà chúng tôi thương nhất, Shade.
Giống như mọi lần, giọng nói của Shade thấm vào mỗi người. Tôi như có thể nghe thấy giọng anh nói nếu như cố gắng. Chiếc đèn phía trên đầu chúng tôi rền rĩ.
 
Không ai thêm vào tấm giấy khẩu phần con đã lấy được ngày hôm qua sao?” Tôi hỏi trước khi đèn nhấp nháy rồi tắt lịm, nhấn chìm cả nhà trong bóng tối. Khi mắt đã thích nghi, tôi kịp nhìn thấy mẹ lắc đầu.
 
Gisa rên rỉ. “Chúng ta không thể ngừng như thế được hay sao?” Chiếc ghế kêu kẽo kẹt khi em đứng lên. “Con sẽ đi ngủ. Cố gắng để không la hét”.
Nhưng chúng tôi không la hét. Con đường trong thế giới của tôi dường như quá mệt mỏi để đấu tranh. Cha mẹ rút lui vào phòng họ, để tôi một mình nơi bàn ăn. Bình thường, tôi sẽ lẻn ra ngoài nhưng giờ đây tôi không nhận thấy điều gì muốn làm hơn là ngủ một giấc.
 
Tôi leo lên một cầu thang khác dẫn lên gác xép, nơi Gisa đã ngáy. Không giống những người khác, em có thể chìm ngay vào giấc ngủ trong vòng một phút hoặc lâu hơn trong khi thỉnh thoảng tôi phải mất đến hàng giờ. Tôi yên vị trên giường, nằm đó và cầm lá thư của Shade. Như cha bảo, nó phảng phất mùi hương nồng nàn của thông. 
 
Đêm nay dòng sông chảy êm đềm, vỗ nhẹ vào bờ đã như ru tôi ngủ. Ngay cả tiếng kêu khó chịu của chiếc tủ lạnh chạy pin cổ lỗ luôn khiến tôi nhức đầu cũng không làm phiền tối nay. Nhưng rồi một tiếng huýt sáo ngăn tôi chìm vào giấc ngủ. Là Kilorn.
 
Không. Biến đi.
 
Một tiếng kêu khác, lần này to hơn. Gisa khẽ cựa quậy, lăn qua chiếc gối.
 
Càu nhàu với chính mình, cảm thấy ghét Kilorn, tôi lăn khỏi giường và trượt xuống cầu thang. Một cô gái thông thường ắt hẳn sẽ vấp phải đống lộn xộn trong phòng khách nhưng tôi có một đôi bàn chân tuyệt vời nhờ những năm tháng trốn chạy đám sĩ quan. Tôi xuống đến chân cầu thang nhà trong một giây, hạ mắt cá ngập trong đám bùn. Kilorn đang đứng đợi, nhô ra khỏi  cái bóng bên dưới căn nhà.
 
Em hy vọng anh thích mắt đen vì em không ngần ngại gì tặng anh ngay bởi anh dám…
Vẻ trên gương mặt anh khiến tôi đông cứng. 
Anh đang khóc. Kilorn chẳng bao giờ khóc. Các khớp ngón tay anh đang chảy máu và tôi cá nó một bức tường đâu đó gần đây vừa lĩnh trọn cú đấm nặng nề. Dù bản thân rất muốn, dù đêm đã khuya, tôi không thể giúp gì ngoại trừ tỏ vẻ quan tâm, thậm chí sợ hãi cho anh.
 
Chuyện gì vậy? Có điều gì không ổn? Không cả suy nghĩ, tôi nắm bàn tay anh trong tay tôi, cảm nhận dòng máu ấm lan qua kẽ tay. “Chuyện gì đã xảy ra?”
 
Phải mất một khắc anh mới có thể phản ứng. Bây giờ thì tôi hoảng sợ thật sự.
“Thầy ạnh bị ngã. Ông ấy đã chết. Bây giờ anh không còn là một người học việc nữa.”
 
Tôi cố giữ chặt hơi thở hổn hển nhưng dù vậy nó vẫn vang vọng như trêu ngươi chúng tôi. Mặc dù anh không cần phải nói, mặc dù tôi biết rõ anh định nói gì, anh vẫn tiếp lời.
Anh vẫn chưa học xong nghề và giờ đây. Anh nhả ra từng chữ. Anh đã mười tám tuổi. Những ngư phủ khác đã đủ người học việc. Anh không có việc làm. Anh không thể có được một công việc đúng nghĩa.
 
Những lời tiếp theo như một lưỡi dao trong trái tim tôi. Kilorn thở một hơi khó nhọc. Tôi ước sao mình không phải nghe anh nói.
– Họ sẽ gửi anh ra mặt trận.
 Đọc tiếp chương 3
Các chương tiếp theo của Red Queen: Nữ hoàng Đỏ sẽ được tiếp tục cập nhật định kỳ vào thời gian sắp tới. Hy vọng các bạn sẽ đón đọc và nhiệt tình ủng hộ.

About Tracy Elle

Check Also

Đọc Tales of the Peculiar: The Locust - Ransom Riggs

Đọc Tales of the Peculiar: Truyện thứ tám: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 2)

Đọc Tales of the Peculiar: The Locust – Con Châu Chấu (Phần 2) Erick đi …

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *